vụng trộm không thể giấu sắc cấm thành tiêu thuyết

Chương 90: Ngoại truyện 5

Kết thúc giục tư năm ĐH.

Bạn đang xem: vụng trộm không thể giấu sắc cấm thành tiêu thuyết

Trong một chuyến này bại liệt rỉ tai với Ninh Vi, Tang Trĩ nghe cô bé phát biểu, chúng ta trai cô bé tiếp tục cầu thơm rồi.

Nói cho tới trên đây, Ninh Vi ko nhịn được cười: “Cậu coi, anh ấy cũng hài lắm. Anh ấy vô cùng lo ngại ngùng, hứa hẹn tớ cho tới sàn bar, đàn tặng tớ một phiên bản tình khúc rồi gọi tớ lên sảnh khấu. Sau bại liệt anh ấy quỳ xuống cầu thơm tớ.”

Truyện được dịch và edit vì như thế Sắc - Cấm Thành. Đăng vận tải có một không hai bên trên lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này đó là phiên bản copy. Thường phiên bản copy sẽ không còn rất đầy đủ. Mong chúng ta hãy xem thêm ở trang chủ yếu công ty nhằm gọi được phiên bản rất đầy đủ nhất gần giống cỗ vũ group dịch đem động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.

Tang Trĩ nghe vô cùng nhiệt huyết.

Ninh Vi: “Cái xứng đáng phát biểu là, vì như thế vượt lên khẩn trương, anh ấy lại quỳ cả nhị chân.”

Tang Trĩ cũng mỉm cười trở thành giờ.

Ninh Vi xoay thanh lịch tò mò mẫm căn vặn chuyện của cô: “Anh Đoàn ngôi nhà cậu thì sao? Từng kể cho tới chưa?”

Tang Trĩ suy nghĩ ngợi: “Lúc trước anh ấy phát biểu chất lượng tốt nghiệp đoạn thì kết duyên, tuy nhiên tớ cũng ko biết anh ấy đem cầu thơm ko. Thực rời khỏi loài người anh ấy cũng kiêu ngạo lắm, nên cho tới cũng tương đối lo ngại.”

“Hả?”

“Nghĩ coi bản thân đem nên cầu thơm không?”

Truyện được dịch và edit vì như thế Sắc - Cấm Thành. Đăng vận tải có một không hai bên trên lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này đó là phiên bản copy. Thường phiên bản copy sẽ không còn rất đầy đủ. Mong chúng ta hãy xem thêm ở trang chủ yếu công ty nhằm gọi được phiên bản rất đầy đủ nhất gần giống cỗ vũ group dịch đem động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.

Không nên Tang Trĩ ko mến được cầu thơm, đơn thuần thấy tương đối lo ngại ngùng. Tỷ như Ninh Vi, đứng bên trên sảnh khấu, trước việc tận mắt chứng kiến của nhiều người, có được điều cầu thơm của công ty trai.

Cô tiếp tục kinh ngạc, tiếp tục niềm hạnh phúc.

Nhưng Tang Trĩ cảm nhận thấy, nếu như trường hợp như vậy xẩy ra với cô, hạnh phúc là tất yếu tuy thế xấu xí hổ lắm.

Đoàn Gia Hứa ham muốn cầu thơm Tang Trĩ bên trên sự kiện chất lượng tốt nghiệp của cô ý.

Đây là 1 trong ngày vô nằm trong vô đại, một vệt mốc vô cuộc sống cô. Ngày ấy, Tang Vinh, Lê Bình và cả Tang Diên đều cho tới. Tựa như thật nhiều năm trước đó, cô nằm trong ba mẹ cho tới dự lễ chất lượng tốt nghiệp của Tang Diên.

Nhưng chuyến này, anh hùng chủ yếu kể từ Tang Diên đem thanh lịch cô.

Tang Diên đem theo đòi máy hình họa, vô cùng miễn chống tự sướng mang lại cô.

Tang Trĩ thấy rõ nét là hắn không thích chụp, chụp được tấm lại xen vài ba phụ thân câu, càng phát biểu ít nhiều. Đoàn Gia Hứa cũng đem theo đòi máy hình họa, trấn an cô bao nhiêu câu rồi chụp mang lại cô bao nhiêu chục tấm ngay tắp lự. quý khách đang được gọi truyện bên trên ThichTruyen.VN

Kết thúc giục sự kiện, đùng một phát Tang Trĩ có được một bông hồng đỏ rực từ 1 người xa cách kỳ lạ. Cứ lên đường một quãng lại sở hữu người cho tới tặng hoa mang lại cô.

Ở trên đây đem thật nhiều bàn sinh hoạt, trong cả Tang Vinh và Lê Bình cũng dự lễ.

Tang Trĩ đùng một phát ý thức được điều gì bại liệt.

Có thỉnh thoảng, dự cảm lại vô cùng đúng chuẩn.

Từ sáng sủa ni khi thức dậy, cô tiếp tục mang trong mình 1 dự cảm vô nằm trong mạnh mẽ. Bởi vì như thế cô vô cùng hiểu Đoàn Gia Hứa, anh chắc chắn tiếp tục định ngày này nhằm cầu thơm.

Một cơ hội một vừa hai phải sang trọng một vừa hai phải cũ rích.

Đồ kiêu ngạo bị tiêu diệt tiệt.

Theo sự hướng dẫn của người xem, đằm thắm tuyến đường, Tang Trĩ phát hiện ra Đoàn Gia Hứa. Nháy đôi mắt, cô không còn quan hoài cho tới những người dân xung xung quanh nữa, càng chẳng cai quản được góc nhìn của mình.

Một mùng này, Tang Trĩ tiếp tục tự động tưởng tượng rời khỏi cả trăm ngàn chuyến.

Mà lúc này như đang được ck từng lớp từng lớp lên chiêm bao tưởng của cô ý.

Có lẽ cả đời Tang Trĩ cũng sẽ không còn lúc nào quên được cảnh này.

Hôm ni Đoàn Gia Hứa ăn diện vô cùng đứng đắn, áo sơ-mi white quần âu đen giòn, còn thắt cà vạt. Hắn ôm một đóa hoả hồng rất rộng lớn, tiếp cận trước mặt mày cô.

Đột nhiên Tang Trĩ vô cùng ham muốn mỉm cười.

Đoàn Gia Hứa cũng mỉm cười theo đòi. Dáng người anh to lớn, tóc đen giòn xòa xuống đôi mắt, ngũ quan lại xuất bọn chúng, chỉ đứng bại liệt thôi cũng lan rời khỏi ánh hào quang đãng.

Mấy giây sau.

“Trước bại liệt, khi em phát biểu anh nghe kín của em, anh luôn luôn canh cánh một chuyện tuy nhiên ko phát biểu với em.” Đoàn Gia Hứa nom thiệt sâu sắc vô đôi mắt cô, nụ mỉm cười thu lại, vô nằm trong tráng lệ, “Lúc ấy thấy em một vừa hai phải phát biểu một vừa hai phải khóc, anh vô cùng phiền lòng, chắc hẳn em tiếp tục đau nhức và cay đắng sở lắm.”

Xem thêm: tiểu thuyết ngôn tình cổ đại

“Nên anh mới mẻ không đủ can đảm thổ lộ.”

Tất cả tâm sự của cô nàng nhỏ được trưng bày.

Dùng toàn cỗ dũng khí, người sử dụng cơ hội của riêng biệt bản thân nhằm phát biểu mang lại anh biết.

—— Em quá nhận, đằm thắm nhị tao, em là kẻ thua thiệt trước.

“Cũng trước đó chưa từng phát biểu với em, thiệt rời khỏi anh ko nên người khi tiếp tục mến ai tiếp tục tức thì ngay tức thì giành giật thủ thời cơ tiếp cận người bại liệt.” Đoàn Gia Hứa chân tình nói: “Trước khi anh thể hiện rời khỏi rằng mình yêu thích em, trước bại liệt mang trong mình 1 thời hạn, anh từng âm thầm mến em.”

Đã từng tự động đấu giành giật, tự động ti, cảm nhận thấy bản thân ko xứng với cô.

Sẽ vì như thế sự kháng cự của em tuy nhiên lùi bước, tuy nhiên cũng tiếp tục vì như thế được em đáp lại tuy nhiên sung sướng sướng bao nhiêu ngày ngay tắp lự.

“Có lẽ em suy nghĩ, đem nên Đoàn Gia Hứa là vì như thế đùng một phát nhận thêm một đứa ở kề bên xử sự chất lượng tốt với hắn, rồi tiếp sau đó phân phát hình thành người này cũng mến bản thân nên mới mẻ ham muốn sinh sống nằm trong cô ấy cho tới không còn đời hay là không.”

Đoàn Gia Hứa ho nhẹ: “Cũng rất có thể em sẽ không còn suy nghĩ như vậy, tuy nhiên kinh hồn em suy nghĩ nhiều nên anh mới mẻ phát biểu.”

Tang Trĩ nhỏ giọng đáp: “Đã từng suy nghĩ như thế.”

Nhưng đơn thuần từng thôi.

Bây giờ không hề thế nữa.

“Em suy nghĩ vậy thiệt à? Cô nhóc không tồn tại bổng tâm.” Đoàn Gia Hứa mỉm cười, “Trước bại liệt anh từng suy nghĩ, cả đời như thế cũng ko có gì. Nhưng thế ra ko nên, đơn thuần anh ko tìm ra người anh ham muốn ở mặt mày.”

Chưa bắt gặp được người khiến cho anh rất có thể thay cho thay đổi, rất có thể trườn lên kể từ vực thẳm của sự việc tự động ti.

Chưa bắt gặp được người thực hiện anh ham muốn phản kháng.

Cho nên có thể rất có thể đồng ý. Bởi vì như thế anh là kẻ không tồn tại dũng khí như vậy.

Cho cho tới khi bắt gặp cô.

Khóe môi Đoàn Gia Hứa lắc lắc, quỳ một chân xuống: “Nhưng em tiếp tục mang lại anh cho rằng, cứ demo một chuyến coi sao.”

Trái tim Tang Trĩ đập điên loạn. Cô khẩn trương mà đến mức ko thở nổi. Nghe những điều đơn sơ của anh ấy, nhị đôi mắt ko biết kể từ khi này tiếp tục ươn ướt: “Thử vật gì cơ?”

“Thử yêu thương một người.” Đoàn Gia Hứa gằn từng chữ, “Bất chấp toàn bộ.”

Anh ngấc đầu lên nom cô, gọi một giờ “Nhóc con” thiệt khẽ, trịnh trọng lên tiếng: “Vậy nên, em đem nguyện ý gả mang lại anh không?”

Sao rất có thể ko nguyện ý.

Giấc mơ của cô ý biết bao năm.

Tang Trĩ nhận lấy hoa kể từ tay anh: “A.”

Đoàn Gia Hứa cảm nhận thấy khẩn trương, có được đáp án như vậy, biểu cảm của hắn như chuẩn bị nứt rời khỏi. Hắn nhảy mỉm cười gục xuống, nói: “Phản ứng của em là sao? Muốn thực hiện anh khóc à?”

“Không nên. Em phát biểu ‘A’ tức thị,” Tang Trĩ hít một tương đối thiệt sâu sắc, chân tình nói: “Em vô nằm trong nguyện ý.”

Bảy năm, niềm mơ ước của cô ý tiếp tục trở thành một cách thực tế.

Dưới anh nắng và nóng mặt mày trời, Tang Trĩ khoác bộ đồ quần áo chất lượng tốt nghiệp, có được điều chúc mừng hạnh phúc kể từ người xem xung xung quanh, và cả điều cầu thơm của Đoàn Gia Hứa.

Bảy năm trước đó, cũng có thể có một ngày như thế.

Cô khoác váy white, Đoàn Gia Hứa khoác đồ dùng chất lượng tốt nghiệp đứng kề bên. Vì được bắt gặp anh tuy nhiên vô cùng hạnh phúc, tuy nhiên ly biệt giáp với, suy nghĩ lại thấy vô nằm trong thống cay đắng.

Vụng về đựng giấu quanh tâm tư nguyện vọng, ko làm cho ai biết, mặc dù là những người dân đằm thắm nhất. Thầm mơ rằng sẽ sở hữu được một ngày, bước tiến kề bên anh.

Khí bại liệt Tang Trĩ ko ngờ được rằng.

Bảy năm tiếp theo, ngày bại liệt thực sự cho tới.

Xem thêm: sự hấp dẫn của tổng tài

Như ước mong của cô ý.

Tang Trĩ thực sự trở nên người cả đời này sóng vai kề bên Đoàn Gia Hứa.

- ------- Hết phiên nước ngoài --------