truyện tổng giám đốc xin anh nhẹ một chút

Thư ký không đủ can đảm rằng nữa, điện thoại cảm ứng thông minh địa điểm cô thời điểm hiện tại cũng đúng vào khi lại sụp chuông, thư ký liếc nhìn màn hình hiển thị điện thoại cảm ứng thông minh rồi lúng túng rằng, "Dạ, tổng giám đốc, lại là phóng viên báo chí của Time Warner. . . . . ."

Lông mi của Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt, rét lùng rằng một câu, "Chuyển nhập nhằm tôi nghe.”

Bạn đang xem: truyện tổng giám đốc xin anh nhẹ một chút

"Vâng."

Dứt câu nói. Đàm Dịch Khiêm chuồn nhập chống thao tác làm việc, ngồi vô ghế của tớ ấn gọi điện thoại cảm ứng thông minh nội cỗ.

"Tổng giám đốc Đàm, nài xin chào ông, tôi là phó tổng chỉnh sửa của Time Warner, tôi gọi cho tới là mong muốn ông cung ứng cho tới Cửa Hàng chúng tôi thêm thắt một trong những vấn đề ạ. . . ."

Đôi đôi mắt hắc ám của Đàm Dịch Khiêm lóe lên độ sáng gian nguy, bên trên song môi mỏng manh lại rằng đặc biệt nhu hòa, "Thông tin tưởng gì?"

Phóng viên đặc biệt lễ phép vấn đáp, "Tôi mong muốn ông hoàn toàn có thể cho tới Cửa Hàng chúng tôi đăng một bài bác nói đến cuộc sống đời thường niềm hạnh phúc của bà xã ông chồng ông sau thời điểm cưới bên trên mục tuần san danh nhân. . . . . ."

Đàm Dịch Khiêm nheo đôi mắt, "Có ai thông tin với anh là tôi và bà xã tôi ham muốn đăng bài bác báo này sao?"

Phóng viên vẫn lưu giữ thái phỏng kính cẩn rằng, "Tôi cho là tổng giám đốc và bà ngôi nhà đều tự nguyện đồng ý triển khai bài bác báo này, cho dù sao bà tổng giám đốc Đàm thời điểm hôm nay tiếp tục bật mí một trong những vấn đề rất rất đáng giá bán. . . . Dĩ nhiên, bài bác báo của Cửa Hàng chúng tôi là tiếp tục đơn thuần cuộc sống đời thường niềm hạnh phúc của bà xã ông và ông, ko hề chuồn sâu sắc nhập thái vượt lên trước."

Hàm nghĩa nhập câu nói. rằng của phóng viên báo chí tê liệt thì Hạ Tử Du đã nhận được một cuộc nói chuyện về chủ đề bà xã ông chồng, vậy nên triển khai một bài bác báo về chúng ta cũng ko nên là yếu tố trở ngại gì.

tiết lộ một trong những vấn đề rất rất đáng giá?

Cô bà xã xứng đáng tấn công này, ko biết cô ấy lại quậy rời khỏi đồ vật gi đây?

Đàm Dịch Khiêm rét giọng chất vấn, "Tổng chỉnh sửa của tập san những anh là ai?"

Phóng viên nhận định rằng Đàm Dịch Khiêm đang được ham muốn tự động bản thân liên hệ với tổng chỉnh sửa của mình, vội vàng vàng vấn đáp, "Cô ấy là Abby, trước tê liệt nhập một trong những buổi tiệc tiếp tục như ý fake được danh thiếp cho tới thư ký của ông."

Lời rằng của phóng viên báo chí một vừa hai phải dứt, Đàm Dịch Khiêm đã và đang dập máy.

Thư ký ko biết nên làm những gì đứng một phía, Đàm Dịch Khiêm liếc cô thư ký rồi rét nhạt nhẽo rằng, "Gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới tổng chỉnh sửa thương hiệu Abby của Time Warner, rằng với cô tao nếu mà cô tao đồng ý tâm sự người tiếp tục bật mí vấn đề là ai, thì bố trí thời hạn nhằm tôi chào cô tao sử dụng một giở cơm trắng."

"Vâng, tôi tiếp tục đi làm việc ngay lập tức."

"Lúc ra phía bên ngoài thì gọi luôn luôn Cảnh Nghiêu cho tới phía trên cho tới tôi."

Nghe thấy Đàm Dịch Khiêm nhắn tìm hiểu, thư ký tựa như thể trước lúc bị tiêu diệt tuy nhiên được miễn xá thở phào thoải mái một thơi thiệt lâu năm, rằng ‘Vâng’ xong xuôi tiếp sau đó chạy ngay lập tức ra phía bên ngoài.

Một lát sau bóng dáng thon dài rộng lớn của Cảnh Nghiêu xuất hiện nay nhập văn chống của Đàm Dịch Khiêm.

Cảnh Nghiêu đương nhiên là ko rõ nét trường hợp cho tới lắm, khi nhìn khuôn mặt mũi ko phấn chấn ko buồn của Đàm Dịch Khiêm lại chẳng nhìn rời khỏi chút manh ông tơ nào là, tuy nhiên suy nghĩ cho tới khi thư ký gọi bản thân đặc biệt gấp rút, tiếng nói của anh ấy ko ngoài trở thành tương đối dè dặt, "Tổng. . . .Tổng giám đốc!"

Đàm Dịch Khiêm vẫn nhờ vào trở thành ghế, thong thả nhạt nhẽo tâm sự, "Hạ Tử Du ở đâu?"

Cảnh Nghiêu vấn đáp, "Nửa giờ đồng hồ trước cung cấp bên dưới đã mang bà tổng giám đốc về ngôi nhà chúng ta Đàm rồi ạ."

"Cô ấy ở Spa?"

"Đúng vậy, phía cung cấp bên dưới báo lại sau thời điểm bà tổng giám đốc thực hiện xong xuôi bao nhiêu công ty nhập Spa thì tức thời về luôn luôn."

Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt lông mi, nhường nhịn như đang sẵn có điều tâm lý.

Lúc này, điện thoại cảm ứng thông minh nội cỗ reo lên, Đàm Dịch Khiêm ấn nút vấn đáp.

Người gọi cho tới là công ty biên của tuần san người kinh doanh Abby. . . . . .

"Tổng giám đốc Đàm!"

"Nói trực tiếp chuồn tôi ham muốn đáp án."

Abby lăn kềnh lộn nhập giới truyền thông nhiều năm, đương nhiên cũng đều có thủ đoạn xã phó đặc biệt cao, tiếp tục sớm nghe rằng Đàm Dịch Khiêm thao tác làm việc ko quí dông dài dây dính, Abby cũng ko xung quanh teo lòng vòng tuy nhiên là vấn đáp trực tiếp, "Tin tức được truyền cho tới nửa giờ đồng hồ trước, nghe rằng tiêt lộ là nội cỗ của doanh nghiệp DX."

"Người của nội cỗ DX?"

Chuyện về sự việc việc nước hoa nên Đàm Dịch Khiêm cũng đều có chút tuyệt vời về thương hiệu này.

Abby đáp, "Công ty DX xưa ni đem những vụ liên minh với mặt mũi truyền thông Cửa Hàng chúng tôi, tuy nhiên song phen này Cửa Hàng chúng tôi cũng ko biết chúng ta lấy thông tin này ở đâu rời khỏi."

"Rất đảm bảo chất lượng, tìm hiểu khi nào là tê liệt tôi chào cô chuồn ăn một giở."

Có được câu nói. chào của Đàm Dịch Khiêm, Abby khích động rằng, "Thật là vinh vạnh."

Kết thúc giục cuộc điện thoại cảm ứng thông minh, sắc mặt mũi của Đàm Dịch Khiêm lại càng thối rộng lớn.

Cảnh Nghiêu không hiểu nhiều rời khỏi làm thế nào, chỉ hoàn toàn có thể đứng ở một phía đợi Đàm Dịch Khiêm nhắn tìm hiểu.

Bỗng dưng, tiếng nói thanh rét của Đàm Dịch Khiêm vang lên, "Điều tra cho tới tôi kể từ bên trên xuống bên dưới toàn bộ quý khách của doanh nghiệp DX, tôi ham muốn đọc tin tức của mình thực rời khỏi là tới từ đâu."

"Vâng, tôi tiếp tục đi làm việc ngay lập tức."

--------

Hạ Tử Du và Đàm Tâm tiếp tục về cho tới ngôi nhà, ở nhập rừng hoa, nhì người ko nhịn được tuy nhiên thở phào thoải mái một tương đối.

Cuối nằm trong thị chúng ta cũng lừa được rồi, lúc này chỉ đợi thành phẩm thôi.

Đàm Tâm đem chút do dự chất vấn, "Tử Du, em rằng coi tất cả chúng ta đem thành công xuất sắc hoặc không?"

Hạ Tử Du mạnh mẽ và tự tin rằng, "Em cảm nhận thấy khi tất cả chúng ta tự sướng thể hiện nay rất hay, tất cả chúng ta đã không còn mức độ rồi, giờ chỉ coi người của doanh nghiệp DX suy nghĩ thế nào là thôi."

Đàm Tâm ngồi bên trên ghế mây liên tiếp thay đổi sâu sắc bao nhiêu kiểu mẫu ngay lập tức lẩm nhẩm rằng, "Làm thế nào là bây giờ? Hiện chị thấy đặc biệt mệt mỏi. . . . . ."

"Chị cứ điềm đạm chuồn tuy nhiên, tất cả chúng ta hãy đợi coi ý trời thôi!"

Đàm Tâm gật đầu.

Lúc này, dì Trần vội vàng vàng chuồn kể từ nhập ngôi nhà chạy rời khỏi rừng hoa, kể từ xa vời tiếp tục gọi, "Cô công ty, cô nhì ơi. . . ."

Đàm Tâm rằng, "Dì Trần, sao nhìn dì vội vàng vàng thế, đem chuyện gì ạ?"

"Từ nửa giờ đồng hồ trước nhập ngôi nhà đem thật nhiều cuộc gọi cho tới. . . . .Mấy cuộc này đều là ham muốn tìm hiểu cho tới cô công ty, bảo là mong ước cô công ty và cậu công ty cung ứng cho tới chúng ta một trong những vấn đề."

Hạ Tử Du mặt mũi u ám và sầm uất, "Thông tin?"

Dì Trần vấn đáp, "Đúng vậy, chúng ta rằng là đem tương quan cho tới vấn đề về cuộc sống đời thường bà xã ông chồng, điện thoại cảm ứng thông minh ngôi nhà cũng trở nên những phóng viên báo chí ấy gọi cho tới ko ngừng!"

Đàm Tâm ko nhịn được tuy nhiên nghi ngại, "Mấy người này trí tuệ hỏng không còn rồi à, dễ thường ko biết Dịch Khiêm phản cảm nhất là loại bài bác đăng báo như vậy sao?"

Hạ Tử Du cũng gật đầu theo đuổi, "Đúng vậy đấy, vì sao ngẫu nhiên lại ham muốn đem vấn đề về Cửa Hàng chúng tôi lại sót lại thông tin về cuộc sống đời thường bà xã ông chồng nữa?" Ngày trước cho tới dù cho có người của mặt mũi truyền thông cả gan góc dám cho tới tìm hiểu chúng ta, này cũng đơn thuần ham muốn đem tin tưởng về Dịch Khiêm, chừng như tin tưởng về cuộc sống đời thường bà xã ông chồng là đang không thể tưởng tượng được rồi.

Đàm Tâm đùng một cái mẫn cảm kêu lên ngạc nhiên một giờ đồng hồ, "Tử Du, chuyện mặt mũi truyền thông đột ngột gọi cho tới đem tương quan cho tới chuyện tất cả chúng ta chuồn nhập cuộc cù lăng xê cho tới DX không?"

Hạ Tử Du sửng oi, cuộc sống đời thường bà xã ông chồng. . . . Đúng rồi, chừng như bản thân đã và đang rằng với tổng giám nghệ thuật và thẩm mỹ chuyện sinh hoạt bà xã ông chồng. . . .Nhưng tuy nhiên việc tê liệt thì đem tương quan gì cho tới mặt mũi truyền thông nhỉ?

Đàm Tâm khua tay trước mặt mũi Hạ Tử Du, "Sao em lại ngồi ngây rời khỏi thế, đang được suy nghĩ gì vậy?"

Hạ Tử Du khẩn trương rằng, "Chị Tâm, khi rỉ tai với Nina, bọn em cũng đều có nói đến yếu tố về sinh hoạt bà xã ông chồng."

Đàm Tâm gật đầu, "Phải rồi, Nina cũng chính là chất vấn chị bao nhiêu yếu tố này, đơn thuần những yếu tố đặc biệt giản dị và đơn giản. . . . Khoan tiếp tục, ý của em mặt mũi truyền thông đột ngột ào ào gọi cho tới là vì tất cả chúng ta tiếp tục nói đến chuyện sinh hoạt bà xã ông chồng với Nina à?"

"Em ko biết, tuy nhiên thời hạn lại đặc biệt đồng bộ, tất cả chúng ta một vừa hai phải mới nhất trở lại kể từ DX thì tiếp tục đem thật nhiều cuộc điện thoại cảm ứng thông minh gọi tới từ phía truyền thông."

Đàm Tâm ngây rời khỏi một khi, cũng cảm nhận thấy đem địa điểm kỳ kỳ lạ, "Xem rời khỏi tiếp tục Chắn chắn tám phần là như vậy rồi, ko chừng chủ yếu Nina là kẻ tiếp tục nhằm lộ thông tin cho tới giới truyền thông. . . .Trời ơi, đều vì thế chị sơ ý, vẫn tiếp tục tưởng phía trên chỉ là 1 trong yếu tố đơn giản!"

"Những người tê liệt gọi cho tới tìm hiểu em, liệu có phải là chúng ta tiếp tục gọi cho tới đến Dịch Khiêm rồi hay là không, lúc này nên thực hiện gì?" Hạ Tử Du day day thái dương, trong thâm tâm nổi lên một cảm hứng buồn chán.

"Đừng nôn nóng, lúc này chị tiếp tục gọi cho tới Nina nhằm coi cô tao vấn đáp ra sao."

"Dạ."

Đàm Tâm vội vàng vàng gọi năng lượng điện, chỉ giây khắc sau Nina tiếp tục nhấc máy. Đàm Tâm chất vấn thẳng, "Nina, Cửa Hàng chúng tôi cho tới doanh nghiệp DX là nhằm nhập cuộc lăng xê của doanh nghiệp những cô, Cửa Hàng chúng tôi ko hề cho những cô kiểu mẫu quyền cung cấp vấn đề của Cửa Hàng chúng tôi. . . . . ."

Nina là 1 trong kẻ khéo fake đẩy vấn đáp, "Cô Đàm, Cửa Hàng chúng tôi ko hề cung cấp vấn đề của nhì người!"

"Cô chớ đem tuy nhiên fake cỗ ngớ ngẩn nhằm lừa tôi, đám phóng viên báo chí tê liệt gọi cho tới ngôi nhà Cửa Hàng chúng tôi cho tới nỗi chuẩn bị nghẹn mạng cả rồi phía trên."

"Cô Đàm, nài cô hãy bình tỉnh một chút ít, Chắn chắn khi tất cả chúng ta nói chuyện vô tình bị một nhân viên cấp dưới nào là đấy nghe lén tiếp sau đó truyền cho tới tai của mặt mũi truyền thông, quý khách yên lặng tâm, tôi chắc chắn tiếp tục khảo sát rõ nét cho tới quý khách."

. . . . . .

Mặc cho dù Nina rằng tiếp tục xử lý và nài lỗi một đợt tiếp nhữa, Hạ Tử Du và cả Đàm Tâm đều thấy vẫn tiếp tục không yên tâm thắc mắc sợ hãi.

Đàm Tâm nhằm điện thoại cảm ứng thông minh địa hình xuống, áy náy rằng, "Tử Du, chuyện này nếu mà bị Dịch Khiêm biết, nhì tất cả chúng ta xác định đều Chịu đựng ko nổi, là bên trên chị thực hiện liên lụy cho tới em, nếu như không thì em cũng sẽ không còn gặp gỡ nên chuyện như vậy này."

Hạ Tử Du tâm lý một khi, cố lưu giữ tươi tỉnh vấn đáp, "Tham gia nhập buổi cù lăng xê thời điểm hôm nay, nhập tê liệt đem quá nhiều những người dân phổ biến tăm nhập giới xã hội thượng lưu, em suy nghĩ Nina không dám chỉ vì thế ham muốn quấy nhiễu tất cả chúng ta tuy nhiên chất vấn tất cả chúng ta những việc đó, do đó nếu như như thể nội cỗ doanh nghiệp DX bật mí, vấn đề bị lòi ra ngoài vô cùng không chỉ có đem một đội của tất cả chúng ta, nếu như không chúng ta tiếp tục phạm phải tội cố ý xâm phạm đời tư của những người khác!"

Trái tim đang được lửng lơ thời điểm hiện tại của Đàm Tâm giờ mới nhất hoàn toàn có thể vứt xuống được, "Xem rời khỏi không tồn tại chuyện gì rộng lớn cả, chắc hẳn rằng tiếng vang của Dịch Khiêm đem tương đối rộng lớn, bao nhiêu kiểu mẫu thương hiệu truyền thông tê liệt mới nhất cù lịch sự tiến công em."

Hạ Tử Du khẽ thở lâu năm, "Bây giờ em chỉ mong sao nếu như lỡ như Đàm Dịch Khiêm đem có được điện thoại cảm ứng thông minh của mình thì chỉ nhận định rằng chúng ta ăn no rửng mỡ không còn chuyện nhằm thực hiện thôi, chứ chớ đem suy nghĩ cho tới chuyện tất cả chúng ta cho tới nhập cuộc và buổi cù demo lăng xê này."

Có lẽ là vì thế chột dạ, chiều tối khi Đàm Dịch Khiêm tan thực hiện Hạ Tử Du tiếp tục sớm đứng đợi trước cửa ngõ. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm vẫn thông thường như từng ngày ôm hít cô một khi, thần sắc coi rời khỏi không tồn tại gì mới lạ.

Xem thêm: truyện trường phong độ

Hạ Tử Du tưởng Đàm Dịch Khiêm cho tới dù cho có có được điện thoại cảm ứng thông minh của đám phóng viên báo chí tê liệt cũng đều nghĩ rằng ko cần thiết, thể trạng cũng đều có chút kiên tấp tểnh lại.

Đến tối khi ngủ, Đàm Dịch Khiêm vẫn ko chất vấn ngẫu nhiên chuyện gì, trong thâm tâm Hạ Tử Du lại càng xác định anh coi bao nhiêu kiểu mẫu tê liệt ko cần thiết gì, một vừa hai phải thở phào thoải mái cô một vừa hai phải buồn chán vì thế ko biết nên phân tích và lý giải với anh loại gì. . . . . .

Ngộ nhỡ ngày mai bao nhiêu thương hiệu phóng viên báo chí tê liệt sự quấy nhiễu của mình lại tạo thêm thêm 1 cung cấp, tất yếu tiếp tục mách bảo được sự lưu ý của anh ấy, do đó cô nên phân tích và lý giải trước với anh, như thế tối thiểu sẽ không còn chọc cho tới anh vượt lên trước tức dỗi, tuy nhiên song nếu như lúc này phân tích và lý giải với anh, anh tùy tiện khảo sát cũng biết chuyện cô và chị Tâm chuồn cù lăng xê cho tới DX, kết quả về sau chắc hẳn rằng tiếp tục áp lực rộng lớn. . . . . .

Thôi, người của doanh nghiệp DX rằng tiếp tục xử lý, có lẽ rằng ngày mãi cũng sẽ không còn xẩy ra chuyện gì quá to, Hoặc là thôi cô ko rằng trước cho tới anh nữa vậy, cho dù sao thành phẩm tuy nhiên chị Tâm mong muốn, cô ko thể huỷ diệt trước việc mong chờ của chị ấy Tâm được.

Đêm thời điểm hôm nay, Hạ Tử Du cho tới nhì đứa nhỏ bé bú xong xuôi, một vừa hai phải mới nhất ở xuống, Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức nhanh gọn lẹ nghiêng người đè lên trên cô, tiếp tê liệt trôi chảy ngay lập tức mạch ở nhập chăn toá không còn ăn mặc quần áo của cô ý.

Hạ Tử Du bị anh động tay nhộn nhịp chân khiến cho cô hết sức ngượng ngùng, ko thể ko bội phục anh thế và lại biết ‘dì cả’ của cô ý đã không còn rồi. . . . . .

"Dịch Khiêm. . . ."

Đã nhiều ngày ko xúc tiếp thân thương như vậy rồi, Hạ Tử Du ko nhịn được tuy nhiên thướt tha chứa chấp giờ đồng hồ gọi, Đàm Dịch Khiêm lại sử dụng một nụ hít cuồng nhiệt độ đáp lại cô.

Những kiểu mẫu vuốt ve sầu thân thuộc, tương đối thở thân thương, khiến cho Hạ Tử Du cảm nhận thấy thiệt vừa lòng, kiểu mẫu chăn tiếp tục sớm bị tuột xuống bên dưới những kiểu mẫu vuốt ve sầu dây dính của anh ấy, Hạ Tử Du cong chân cặp lấy vòng eo khỏe mạnh mạnh mẽ của anh, những kiểu mẫu vuốt ve sầu nhẹ dịu bên trên domain authority thịt cả nhì, khơi dậy sự sung sướng của tất cả nhì người.

Đàm Dịch Khiêm cúi người nhìn tầm dáng hấp dẫn của bà xã yêu thương, ko nhịn nổi, tiếng động trầm khàn rên rỉ, "Em yêu thương, em luôn luôn khiến cho anh ko lúc nào hoàn toàn có thể kìm nén được. . . ."

Hạ Tử Du mỉm cười cợt đáp lại, fake tay ôm siết lấy tấm sống lưng rắn Chắn chắn của Đàm Dịch Khiêm, khi bờ ngực thướt tha bị anh gặm gặm, cô ko kìm được tuy nhiên nghênh đón anh, gấp rút ngóng anh cướp lấy bản thân.

Đàm Dịch Khiêm sử dụng những thủ đoạn cao siêu fake cô nhập trái đất xinh đẹp nhất muôn màu sắc. . . . . .

Anh hoạt động kể từ chậm rãi trở thành thời gian nhanh, từng bước một dẫn dắt cô tiếp cận cao trào, theo đuổi sự mỗi lúc càng tổn thất kiểm soát của khung hình, cô mỗi lúc càng nôn nóng đáp lại sự hoạt động của anh ấy, nào là đâu dự báo được, khi cô ngay gần cho tới cao trào, tuy nhiên anh lại đột ngột tạm dừng.

Hạ Tử Du không dễ chịu nhảy lên giờ đồng hồ rên nhỏ, phanh hai con mắt đang được mơ tưởng mung lung ngượng ngùng thúc giục giục, "Ông xã. . . . Đừng tạm dừng. . . ."

Đàm Dịch Khiêm kháng tay, khóe mồm cong trở thành một nụ cười cợt cùn, êm ả rằng ở mặt mũi tai cô, "Bà xã, về chuyện thời điểm hôm nay anh có được bao nhiêu cuộc điện thoại cảm ứng thông minh của những thương hiệu truyền thông lấy thông tin về cuộc sống đời thường bà xã ông chồng của tất cả chúng ta, em đem gì ham muốn phân tích và lý giải với anh ko ?"

Hạ Tử Du ngây ngẩn toàn bộ cơ thể, nhì đôi mắt trợn đồ sộ.

Trời ơi, thời tương khắc then chốt này thế tuy nhiên anh lại lôi kiểu mẫu yếu tố này rời khỏi hỏi?

Rất rõ nét, anh đang được cố ý!

Mặc cho dù gặp gỡ nên Đàm Dịch Khiêm thắng xe pháo đột ngột, toàn bộ cơ thể Hạ Tử Du vẫn tiếp tục giá buốt ran lên, cô bĩu môi yếu hèn ớt nhìn nhập đôi mắt anh rằng, "Hôm ni em cũng có được thật nhiều cuộc điện thoại cảm ứng thông minh, bao nhiêu kiểu mẫu thương hiệu truyền thông này toàn bao nhiêu kẻ ăn no rỗi việc, em lưu giữ khi tất cả chúng ta kết duyên ấy chúng ta cũng gọi năng lượng điện ham muốn tất cả chúng ta bật mí cụ thể hít lễ, là chuyện đặc biệt thông thường mà!"

Nghe được kiểu mẫu phân tích và lý giải chối cất cánh chối trở nên của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm nhíu mi, nhì tay lưu giữ chặt lấy eo cô trầm giọng chất vấn, "Thật sự là chuyện đặc biệt thông thường mà?"

"Thật. . . .Thật mà!"

Đàm Dịch Khiêm khóe mồm hiện thị một nụ cười cợt cùn ác, "Bà xã, em thiệt là ko hề trở thành thực một chút nào cả!"

Hạ Tử Du bám lấy eo anh, cảm nhận thấy đem chút tỉnh tỉnh chết mệt chết mệt, "Dạ?"

Đàm Dịch Khiêm đùng một cái hạ thấp giọng, "Đi nhập cuộc cù demo lăng xê cùng theo với Đàm Tâm, quả thực anh nên trị em!"

"Á?"

Thốt lên giờ đồng hồ kinh hoảng, tiếp sau đó sắc mặt mũi của Hạ Tử Du cũng dần dần trở thành white bệch, đôi bàn chân đang được cặp chặt lấy thắt sống lưng của Đàm Dịch Khiêm cũng thả lỏng rời khỏi, cô lúng túng rằng, “Hả, ông xã, anh biết rồi à?"

Đàm Dịch Khiêm nhíu mi, "Em nhận định rằng em hoàn toàn có thể giấu quanh được anh à?"

Hạ Tử Du đang được tấp tểnh tháo lui, Đàm Dịch Khiêm lại nhốt toàn bộ cơ thể của cô ý lại, ko được cho phép cô chạy trốn.

Cả người Hạ Tử Du lập cập lên, cảm hứng tê liệt đần ùa cho tới, theo đuổi phiên bản năng cô ôm chặt lấy anh.

Tự biết lúc này tiếp tục khó khăn chối tội được nữa, Hạ Tử Du nhỏ giọng cầu nài bỏ qua, "Ông xã. . . .Em biết em sai rồi. . . . .Nhưng tuy nhiên anh nên nghe em phân tích và lý giải tiếp tục."

Giọng rằng của Đàm Dịch Khiêm trầm thấp, "Đàm Tâm ẩu mô tả em cũng thực hiện ẩu theo đuổi chị ấy à!"

Hạ Tử Du vội vàng vàng phân tích và lý giải, "Em đâu đem thực hiện ẩu đâu tuy nhiên, là chị Tâm mong ước em gom chị ấy . . . Chị Tâm ĐK cho tới em xong xuôi rồi mới nhất rằng với em, em căn phiên bản cũng đơn thuần bị nghiền thôi tuy nhiên."

Đàm Dịch Khiêm vẫn tiếp tục thiếu tín nhiệm, hai con mắt đen sì thẳm đang được để ý cô.

Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm ko tin tưởng, ngay lập tức tức thời ngay lập tức cảm nhận thấy uất ức tuy nhiên cong môi, "Hừ. . . .Người ngôi nhà chúng ta Đàm những anh người nào cũng ngạo ngược, chỉ biết bắt nạt em tuy nhiên thôi. . . . .Anh bảo em hoàn toàn có thể đắc tội với ai được bây giờ? Một mặt mũi là chị Tâm cần thiết em hỗ trợ, một phía lại là anh, em đồng ý với ai cũng tiếp tục khiến cho người sót lại bụt lòng, biết chị Tâm hoặc nhằm bụng do đó em chỉ hoàn toàn có thể đắc tội với anh thôi . . .Khổ em còn suy nghĩ anh là kẻ hiểu em nhất tuy nhiên lúc này anh lại mắng em, huhu. . . . ." Chị Tâm à, chớ trách móc em lúc này cũng kéo cả chị nhập, em cũng chỉ vì thế cùng bất đắc dĩ tuy nhiên thôi. . . . . .

Đàm Dịch Khiêm một vừa hai phải nhận ra nhập đôi mắt Hạ Tử Du lấp lánh lung linh nước đôi mắt thì tức thời mượt lòng, anh cúi người ôm chặt cô tiếng nói cũng trở thành mượt mỏng manh, "Anh đâu đem mắng em. . . . ."

Hạ Tử Du lại càng thương tâm lên án rằng, "Anh một vừa hai phải mới nhất mắng em còn gì!"

Đàm Dịch Khiêm hít lên giọt nước đôi mắt ứ đọng bên trên mi đôi mắt cô, trìu mến rằng, "Được rồi tuy nhiên, chuyện này anh tiếp tục giải quyết và xử lý ổn định rồi, tuy nhiên về sau em ham muốn thực hiện chuyện gì rồi cũng nên chất vấn chủ kiến của anh ấy, nên thông tin với anh một giờ đồng hồ. . . .Không nên là anh ham muốn giới hạn tự tại của em, tuy nhiên là em ở ở kề bên anh, khó khăn tách ngoài tiếp tục gặp gỡ nên thật nhiều kẻ ko đảm bảo chất lượng đẹp nhất gì và cả những cạm bẫy nữa, anh không thích nhằm em gặp gỡ nên cho dù chỉ một chút ít gian nguy nào là, em đem hiểu không?"

Hạ Tử Du ngây người gật đầu, "Ông xã, em biết rồi. . . .Vì thế tuy nhiên chuyện bao nhiêu mặt mũi truyền thông anh tiếp tục giải quyết và xử lý xong xuôi rồi?"

"Đương nhiên là tiếp tục không tồn tại phỏng vấn, tuy nhiên tờ báo đăng thông tin về tất cả chúng ta ‘ân ái’ Chắn chắn lúc này đang rất được in dán rồi."

Hạ Tử Du nhíu mi, "Vậy nên làm thế nào bây giờ?"

Đàm Dịch Khiêm từ tốn tâm sự, "Vậy nên nhằm coi bà xã yêu thương của anh ấy tiếp tục rằng những gì với bên phía ngoài, nghe rằng là tiêu xài chuẩn chỉnh rất rộng đấy. . . ."

Hạ Tử Du sắc mặt mũi đỏ ửng bừng, "Cái vị tổng giám nghệ thuật và thẩm mỹ tê liệt chất vấn những câu tựa như của quý khách, em chỉ trung thực vấn đáp tuy nhiên thôi."

"Cô tao tiếp tục chất vấn những gì?"

"Cô. . . . .Cô ấy chất vấn phản xạ của anh ấy sau thời điểm em sử dụng DX-1 ra sao? Thế nên em phân tích ràng . . . .Em rằng thông thường thìa là 2,3 giờ đồng hồ một phen, đương nhiên, số phen nhập một ngày giới hạn max, sau thời điểm em sử dụng nước hoa thì thời hạn hoàn toàn có thể tạo thêm trở thành 4,5 giờ, có những lúc còn hoàn toàn có thể cả một tối. . . . . ."

Hạ Tử Du vấn đáp trung thực, rủ các bạn tổng giám đốc Đàm đặc biệt sung sướng, sau cuối, tổng giám đốc đại nhân báo đáp cho tới cô một phen ‘đi vào’ thiệt sâu sắc. . . . . .

Hạ Tử Du không hiểu nhiều vì sao bản thân lại hoàn toàn có thể đơn giản rủ được các bạn Đàm sung sướng như thế, tuy nhiên rằng thể nào là chuồn nữa thì sau cuối bản thân cũng khá được bay nàn rồi, hoàn toàn có thể thởi phàm thoải mái một tương đối.

--------

Đến ngày loại nhì Hạ Tử Du mới nhất biết tổng giám đốc Đàm phấn chấn là vì thế đồ vật gi. . . . .

Thì rời khỏi là, qua quýt một bài bác báo, tuy vậy nói đến cuộc sống đời thường bà xã ông chồng đặc biệt mơ hồ nước, tuy nhiên song này cũng vẫn chính là thông tin hoàn toàn có thể khiến cho ngẫu nhiên người con trai nào là kiêu hãnh. . . . Bởi vì thế sau cuối bài bác báo tiếp tục bật mí một sự thật—— Bà tổng giám đốc Đàm chủ yếu mồm xác nhận rằng tổng giám đốc đàm tinh anh lực đầy đủ, ‘tính phúc’ tràn trề, khiến cho cô nhiều lúc không Chịu đựng nổi mức độ nghiền.

Hạ Tử Du coi xong xuôi kiểu mẫu thông tin này đang được húp sữa tươi tỉnh tuy nhiên suýt chút nữa đã trở nên sặc. . . . . .

Khó trách móc Đàm Dịch Khiêm lại ko hề tức dỗi, hóa rời khỏi tiếp tục đạt được vừa lòng sĩ diện của cánh con trai. . . .Nhưng tuy nhiên cô thề nguyền, cô ko phô trương một chút ít xíu nào là đâu .

"Mẹ, u tuy nhiên cũng trở nên sặc sữa nữa ư?"

Liễu Nhiên nhận ra u nhằm tờ báo xuống ho khan sặc sựa, đặc biệt ngoan ngoãn ngoãn bước cho tới vỗ nhẹ nhõm lên sinh sống sống lưng cho tới Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du đỏ ửng mặt mũi rung lắc lắc đầu rằng, "Không sao. . . .Mẹ ko có gì đâu."

Liễu Nhiên vội vàng vàng rằng, "Ba, u húp sữa tươi tỉnh bị sặc kìa!"

Ánh đôi mắt của Đàm Dịch Khiêm tiếp tục sớm triệu tập bên trên người Hạ Tử Du, tiếng nói trách móc móc nhẹ dịu và lại đem theo rất nhiều nhức lòng rộng lớn của anh ấy vang lên, "Lớn như vậy rồi tuy nhiên húp sữa cũng hoàn toàn có thể bị sặc, còn ko vị con trẻ con cái nữa!"

Hạ Tử Du không dễ chịu bĩu bĩu môi với Đàm Dịch Khiêm, "Hừ."

Ngay nhập thời điểm hiện tại, giờ đồng hồ gào thét của Quý Kình Phàm vang lên, "Đàm Tâm! !"

Đàm Tâm đang được ngồi đối lập với Hạ Tử Du đàng hoàng sử dụng bữa sáng sủa, thì nghe thấy giờ đồng hồ Quý Kình Phàm gọi bản thân, cô điềm đạm ngước đôi mắt lên nhìn.

Quý Kình Phàm tóm một tập dượt báo bước trực tiếp cho tới như sấm rền bão táp cuốn.

Liễu Nhiên đem chút sợ hãi rung rinh giật áo Hạ Tử Du, "Mẹ, chừng như dượng đang được đặc biệt khó chịu tề."

Hạ Tử Du đùng một cái phân phát hiện nay mới nhất nãy coi báo chừng như còn tồn tại cả những thông tin tương quan cho tới nhiều người không giống nữa. . . . Dĩ nhiên, đều là những người dân phụ phái nữ tiếp tục kết duyên cho tới nhập cuộc nhập buổi cù demo lăng xê nước hoa tê liệt gặp gỡ nên cái brand name vô lương nhập nội cỗ doanh nghiệp DX bị bật mí những chuyện riêng lẻ, nhập tê liệt cũng đều có Đàm Tâm . . . . . .

Chỉ là, kiểu mẫu thông tin tương quan cho tới Quý Kình Phàm tê liệt chừng như ko thể sáng sủa vị Đàm Dịch Khiêm đâu!

Quý Kình Phàm đem toàn bộ những tập san nằm trong báo sáng sủa ni vung vẩy trước mặt mũi Đàm Tâm, mặt mũi mũi ko phấn chấn rằng, "Em tự động bản thân gọi demo đi!"

Đàm Tâm tóm tờ báo lên cố ý gọi kiểu mẫu phần thông tin nói đến Quý Kình Phàm, thản nhiên rằng, "Cũng chẳng đem gì đặc trưng mà?"

Quý Kình Phàm nghiến răng nghiến lợi, ngay lập tức tiếp sau đó anh bế bổng Đàm Tâm đang được ngồi trước bàn ăn lên.

Đàm Tâm tiêu cực tác đột phá bất thần này của Quý Kình Phàm thực hiện cho tới hãi kinh, "Ái, thả tôi xuống, thả tôi xuống mau. . . . Quý Kình Phàm. . . . ." Đàm Tâm là kẻ sợ hãi phỏng cao, vì vậy vung quả đấm liên tiếp tấn công nhập người Quý Kình Phàm.

Khi lên tới mức tầng nhì, Quý Kình Phàm xoay người rằng với nhì các cụ Đàm hiện nay đang bị ngạc nhiên sững người đứng ở tê liệt, "Ba u bà xã, nhì người ko cần thiết phiền lòng, con cái cũng chỉ ham muốn tu dưỡng tình thương bà xã ông chồng với Đàm Tâm tuy nhiên thôi."

. . . . . .

Đá một phân phát phanh tung ô cửa chống, Quý Kình Phàm đặt điều Đàm Tâm lên chóng, ko cho tới Đàm Tâm đem thời cơ giãy giụa dụa, cả khung hình săn bắn Chắn chắn của anh ấy tiếp tục phủ lên trên người cô.

Đàm Tâm vung tay tấn công thiệt mạnh, "Quý Kình Phàm, mới nhất sáng sủa sớm anh phân phát điên phân phát rồ đồ vật gi thế hả?"

Quý Kình Phàm lưu giữ nhì tay cô lại, nheo đôi mắt, chất vấn, "Người không giống cũng biết lối tuy nhiên rằng ông xã bản thân ‘uy mãnh’, thế tuy nhiên em lại dám công khai minh bạch với giới báo mạng rằng tôi một mon chỉ tồn tại một lần? ‘Bà xã đằm thắm ái’ của tôi à, em rằng như vậy đó là đang được cố ý reviews thấp tôi đấy à?"

"Cái tê liệt, tôi. . . . Tôi chỉ thuận mồm rằng thôi, huống chi tất cả chúng ta cũng chẳng đem mối quan hệ thiệt sự, rằng một phen được xem là đảm bảo chất lượng với anh lắm rồi.”

Xem thêm: hoá ra từng có người yêu em như anh

"Chuyện như vậy tuy nhiên cũng hoàn toàn có thể thuận mồm rằng sao?"

"Ơ . . . ."

"Xem rời khỏi phía trên thực sự khi khiến cho em hiểu về tôi rồi. . . ." Vừa dứt câu nói. Quý Kình Phàm ngay lập tức vùi nguồn vào cổ của Đàm Tâm.