truyện lôi kéo

Hứa Đinh Bạch phân phát hiện nay ngày hôm nay sau khoản thời gian từ ngôi nhà Hạ Đàm trở về, Lâm Thanh Nhạc đem điều gì bại liệt không nên lắm, tuy nhiên trong những khi ăn cơm trắng cô vẫn mỉm cười nói bình thường tuy nhiên anh luôn luôn cảm nhận thấy đem điều gì bại liệt kỳ kỳ lạ.

“Đến rồi.” Chiếc xe cộ ngừng lại ở trước cổng tiểu quần thể của cô ý, Hứa Đinh Bạch nhìn thấy cô đang được ngẩn người nhìn về phía trước nên lên tiếng nhắc nhở.

Bạn đang xem: truyện lôi kéo

Lâm Thanh Nhạc hoàn hồn trở lại: “Hả? Được.”

Cô trả tay đi ra Open, tuy nhiên Hứa Đinh Bạch lại cau mi lưu giữ cô lại: “Có phải em có chuyện gì ko vui sướng hoặc không?”

Lâm Thanh Nhạc xoay đầu lại nói: “Em ko có chuyện gì ko vui sướng cả...”

Hứa Đinh Bạch: “Từ lúc em bước đi ra khỏi nhà cậu tớ sắc mặt em đã rất kỳ lạ rồi, sao vậy, nói mang đến anh nghe chuồn.”

Lâm Thanh Nhạc cũng ko biết tại sao tâm trạng của mình lại đột nhiên trở nên tồi tệ, cô suy nghĩ... có lẽ rằng là vì như thế những lời nói vừa vặn rồi Hạ Tuyền đã thưa với cô.

Những lời nói Hạ Tuyền vừa thưa bại liệt rõ nét đều là đang được miêu tả lại Hứa Đinh Bạch ở vô quá khứ, khi trước lúc nghe thấy những lời nói này, cô chỉ cảm nhận thấy Hứa Đinh Bạch đang được nhằm ý cho tới những chuyện vụn lặt vặt, cũng cảm thấy anh ko đầy đủ hiểu, cô thích anh đến như vậy, làm sao có thể cảm thấy anh đang được liên lụy đến cô chứ.

Nhưng lúc này Lúc đứng ở góc nhìn của những người loại tía, nhìn thấy một thiếu thốn niên thưa với bản thân những câu nói này, cô lại ko thể tâm sự bất kỳ lời yên ủi nào, thậm chí còn vô lòng cô cũng biết rõ Hạ Tuyền vẫn thưa chính, lúc này cô mới nhất quan sát rằng thế ra người ko đầy đủ hiểu lại đó là cô.

Trước phía trên, Lúc đứng vô trái đất của chủ yếu bản thân, cô luôn luôn cảm nhận thấy người không giống đã sai, cảm thấy bản thân ái mình mới là người bị hại, mới là người nhức khổ nhất. Nhưng lúc này Lúc nom Hạ Tuyền, cô lại có cảm giác giống như là đang đương đầu với Hứa Đinh Bạch của trước đó vậy.

Người nhức khổ nhất, vẫn luôn luôn là anh...

“Nếu như đôi mắt anh ko lành được, cả đời anh ko nhận ra gì, vậy anh sẽ không còn quay về mò mẫm em đâu chính không?" Lâm Thanh Nhạc đùng một phát thưa.

Hứa Đinh Bạch thay cho đổi sắc mặt: “Sao đùng một phát lại thưa điều này.”

“Em chỉ ham muốn căn vặn anh thôi, đem đúng là vì vậy không?”

Hứa Đinh Bạch lừ đừ rãi thả lỏng tay đi ra, lẳng lặng nom cô mà ko nói gì.

Trái tim Lâm Thanh Nhạc khẽ nhức nhói, cô hít sâu sắc một khá, rồi đẩy cửa ngõ xe cộ đi ra bước xuống.

Hứa Đinh Bạch: “Lâm Thanh Nhạc——”

Cô dừng lại ngoài cửa ngõ xe cộ.

Hứa Đinh Bạch đùng một phát cảm nhận thấy đem chút ko yên lặng tâm, tức khắc phiền lòng nói: “Không có chuyện nếu như đó đâu, ko phải anh đã trở về rồi sao.”

Lâm Thanh Nhạc yên lặng một khi, sau đó đùng một phát bước đến phía mặt mày ngoài của ghế lái.

Cô gõ cửa: “Anh đi ra phía trên chuồn.”

Hứa Đinh Bạch Open xuống xe: “Em sao vậy...”

Vừa dứt lời nói, người trước mặt mày đùng một phát nhào vô lòng anh. Cô nhào cho tới một cách mạnh mẽ và tự tin, khiến Hứa Đinh Bạch sau khoản thời gian đỡ lấy người cô liền bị đẩy lùi về sau một bước và bị đè lên cửa ngõ xe cộ.

Hứa Đinh Bạch sững sờ vô chốc lát, tuy nhiên cũng ko thưa gì, chỉ trả tay đi ra bao bọc lấy cô.

“Hôm ni Hạ Tuyền đã thưa với em rằng mang 1 cô nàng mến em ấy.” Lâm Thanh Nhạc nhào vô trong tâm địa ngực anh, nói với giọng buồn bã.

Hứa Đinh Bạch nhẹ dịu hỏi: “Sau bại liệt thì sao?”

“Em ấy cũng mến cô bé đó, tuy nhiên em ấy lại không thích thưa mang đến cô bé đó biết, em ấy thưa... em ấy ko thể nhận ra đường, ko thể đảm bảo an toàn cô bé đó, cũng không thích thực hiện liên lụy cho tới cô bé đó.”

Hứa Đinh Bạch cau mi lại, anh chợt hiểu rõ đi ra cô đang được ko vui sướng vì như thế điều gì.

Lâm Thanh Nhạc ngước mắt lên nhìn anh: “Khi bại liệt em đã vô thức nhưng mà đứng ở góc nhìn của cô bé đó, ham muốn thưa với em ấy rằng nếu như mến thì cứ mến chuồn, chớ thưa gì cho tới việc liên luỵ hay là không liên luỵ nữa. Nhưng mà sau đó em lại phân phát hình thành là không nên, nếu đứng ở góc độ khác... điều này đối với cô bé đó mà nói thì thật ko công bình, ở đầu cuối còn rất có thể sẽ thiệt sự thực hiện tổn hại đến cả nhị.”

Hứa Đinh Bạch xoa đầu cô: “Chuyện này là chuyện của mình, bọn họ ở đầu cuối sẽ có được sự lựa lựa chọn của riêng biệt bản thân, tất cả chúng ta ko thể can thiệp được.”

“Em biết, em không thích can thiệp vào chuyện gì cả… em chỉ là suy nghĩ cho tới bản thân ái bản thân, nghĩ đến anh nữa.” Lâm Thanh Nhạc ôm chặt lấy anh, “Hứa Đinh Bạch, trước đó đáng lẽ em tránh việc trách móc anh.”

Hứa Đinh Bạch khẽ mỉm cười, “Lại tâm trí ngốc nghếch gì thế?”

“Vẫn còn may.”

“Cái gì?”

“Vẫn còn may là anh vẫn nom thấy.”

May là anh vẫn nhận ra rồi, may là... tất cả chúng ta vẫn còn suôn sẻ.

——

Đôi đôi mắt của Hạ Tuyền bị loà trọn vẹn và ko thể bình phục được, cậu tớ không giống với Hứa Đinh Bạch.

Còn cô gái thương hiệu Dương Dĩ Tư bại liệt cũng ko cần là cô, cho nên vì thế cô ko thể áp bịa tâm trí của tôi vào cô bé nhỏ ấy được...

“Phó giám đốc, người của mặt mày thành phần tài vụ cho tới rồi.”

Lâm Thanh Nhạc gật đầu với những người đang di chuyển cho tới, sau khoản thời gian gạt bỏ tâm lý buồn rầu qua loa một mặt mày, cô liền chũm máy tính chuồn vô chống họp.

Cô thực sự cảm nhận thấy xót xa cách mang đến Hạ Tuyền và cô bé nhỏ bại liệt, tuy nhiên cô cũng hiểu được tuy nhiên cô rất có thể đồng cảm với chuyện này, tuy nhiên cô cũng chỉ là một trong người theo dõi nhưng mà thôi... cô ko thể làm bất cứ chuyện nào khác được nữa.

“Phó giám đốc, đấy là ngân sách lăng xê mang đến loạt sản phẩm mới nhất.”

"Tôi biết rồi."

Khoảng thời gian dối gần phía trên là khoảng thời gian dối chính thức lại việc làm sau 1 năm, cho nên vì thế tất cả đều dường như khá tất bật.

Lâm Thanh Nhạc mới gần đây đang được tất bật thao tác làm việc với loạt thành phầm thiết kế bên trong mái ấm gia đình mới nhất của Aurora trang chủ. Loạt sản phẩm mới này chủ yếu theo gót phong cách thân ái thiện với môi trường thiên nhiên, hiện ni vô nước đem đặc biệt không nhiều loại vật thiết kế bên trong mái ấm gia đình này, vì thế muốn tạo đi ra một sự đập cơ hội mới, về mặt đẩy mạnh lăng xê cũng là việc đặc biệt cần thiết.

Một tuần sau đó là một buổi họp rộng lớn nhằm lập plan mang đến dự án công trình này.

Sau Lúc buổi họp kéo dãn dài một giờ đồng hồ đeo tay thì kết thúc giục, toàn bộ bầu ko khí vô chống họp đều trở nên có chút căng thẳng, đặc biệt quan trọng là những người dân vô thành phần plan của Lâm Thanh Nhạc đều giữ vẻ mặt trầm lặng, ko một ai dám phân phát đi ra giờ động.

Nguyên nhân là vì như thế ngày hôm nay đối thủ cạnh tranh tuyên chiến đối đầu đã đùng một phát tung đi ra hàng loạt sản phẩm thiết kế bên trong mái ấm gia đình thân ái thiện với môi trường thiên nhiên, lăng xê đã tràn ngập khắp mọi điểm, rộng lớn nữa lại còn càn quét dọn cả mạng internet. Điều này đối với bọn họ mà nói quả là một sự tồn bên trên vô nằm trong bất lợi.

“Không một ai trong những người hiểu rằng hành động của đối phương, đúng không?” Hứa Đinh Bạch ngồi ở vị trí ghế chủ yếu và nói với giọng dửng dưng. Mặc mặc dù nom anh dường như rất điềm đạm, tuy nhiên đằng sau sườn lưng của những vị giám đốc ngồi bên dưới đều toát đi ra một lớp những giọt mồ hôi rét.

“Quả thiệt công ty chúng tôi vẫn triển khai một cuộc khảo sát và hiểu được bọn họ đem đang được thực hiện một vài việc, tuy nhiên ko hiểu được tốc độ của bọn họ lại thời gian nhanh rộng lớn tất cả chúng ta nhiều đến như vậy...”

Hứa Đinh Bạch: “Đây gọi là khảo sát sao? Ngay cả thời khắc trả sản phẩm đi ra thị trường còn ko rõ thì cậu đang được khảo sát loại gì?”

“...”

Giám đốc bộ phận plan Cát Huy nói: “Thưa Hứa tổng, vậy, vậy tất cả chúng ta trả sản phẩm lên thị trường muộn một chút cũng không vấn đề gì đâu. Nếu như tất cả chúng ta dùng thành phầm nhằm rỉ tai, tất cả chúng ta rất có thể...”

“Điều này có thể nói rằng được gì đây?” Hứa Đinh Bạch đùng một phát ném tư liệu vô tay xuống bàn, khiến tư liệu xoay mấy vòng bên trên bàn, sau đó mới tạm dừng.

Hứa Đinh Bạch ngước nhìn anh tớ với một chiếc nom sâu sắc thẳm: “Tôi ko thấy được trọng tâm của design nội thất gia đình của doanh nghiệp tất cả chúng ta vô bản kế hoạch này, cũng ko biết được đối tượng người dùng ở điểm chiếu quảng cáo là ai và có tương thích hoặc không? Cậu nói dùng thành phầm để nói chuyện sao? Ngay cả lăng xê còn ko rõ nét thì dùng thành phầm để nói với ai?”

“Bởi vì như thế lượt này mới nhất xoay lại nối tiếp làm việc, cho nên vì thế thời hạn đem chút gấp gáp...”

“Thế tại vì sao doanh nghiệp khác ko cấp gáp, mà chỉ có cậu gấp vậy?”

Cổ họng của Cát Huy đã bị nghẹn lại và không đủ can đảm thưa tăng bất kể điều gì nữa.

Hứa Đinh Bạch: “Ai phụ trách mang đến bản plan này?”

Cát Huy: “Phần lớn là tôi...”

“Được rồi, trước mắt tan họp chuồn, người phụ trách móc ở lại, những người dân không giống rời khỏi ngoài.”

Những người ở các thành phần tương quan không giống nối đuôi nhau rời khỏi ngoài, vận tốc đó rõ nét là đang được kinh sẽ bị đột ngột kêu lại. Những người vô bộ phận plan cũng chũm PC tách chuồn, trước lúc chuồn còn nom người phụ trách móc bị bắt ở lại với vẻ mặt mày đầy đồng cảm.

Chắc chắn sẽ bị mắng mang đến một trận...

Hứa Đinh Bạch nom ra bên ngoài hành lang cửa số, đợi giờ bước đi thưa dần dần, anh mới sẵn sàng “nói chuyện” với những người phụ trách móc, tuy nhiên Lúc xoay người lại, anh đã sững sốt vô chốc lát. Bởi vì như thế người ở lại không chỉ là có Cát Huy, giám đốc bộ phận plan, nhưng mà xem thêm cả Lâm Thanh Nhạc.

Cơn nóng vô người anh đột nhiên bị ngăn lại, anh khẽ nhìu mi nói: “Phó giám đốc Lâm sao còn ở phía trên, còn tồn tại chuyện gì muốn thưa sao?”

Lâm Thanh Nhạc liếc mắt lên nom anh, “Giai đoạn sau của dự án công trình này là vì tôi phụ trách, tôi biết thành phần của công ty chúng tôi lượt này đã thực hiện ko chất lượng, Hứa tổng, thật sự van nài lỗi.”

“...” Hứa Đinh Bạch khẽ ho nhẹ nhàng rồi liếc mắt nhìn đi ra chỗ khác.

Cát Huy nói: “Cái này phần lớn là tự tôi phụ trách, Lúc đến tay Thanh Nhạc đã là giai đoạn sau rồi, sắp đến buổi họp nên chúng tôi không tồn tại thời hạn nhằm sửa thay đổi.”

Lâm Thanh Nhạc vội vàng nói: “Không phải ko phải, Hứa tổng, chúng tôi đã trả bản plan nhưng mà chủ yếu công ty chúng tôi cũng ko ưng ý vào buổi họp, phía trên là vấn đề công cộng của công ty chúng tôi.”

Còn nhận nồi lẫn nhau nữa.

Hứa Đinh Bạch vốn liếng dĩ ham muốn khiển trách móc anh tớ, tuy nhiên ở trước mặt mày nữ giới nhỏ của tôi, anh ko thể tâm sự những lời nói nói nặng đó.

“Thôi được rồi, bây giờ có thưa gì không giống cũng không có tác dụng thôi.”

Cát Huy nhanh gọn liếc mắt lên nhìn.

Hứa Đinh Bạch liếc nom anh ta: “Vậy thì tôi sẽ mang đến thành phần của các cậu tăng tía ngày nữa để sửa chữa lại bản kế hoạch mang đến thật tốt, cậu đem yếu tố gì không?”

Cát Huy gật đầu liên tục: “Không! Không vấn đề gì cả!”

Lâm Thanh Nhạc: “Được, Hứa tổng, công ty chúng tôi tiếp tục cố gắng rộng lớn.”

Cố gắng hơn… cô nói với vẻ mặt mày rất trang nghiêm và suýt chút nữa vẫn giơ tay đi ra thề rồi.

Xem thêm: truyện tranh đam mỹ đã full

Hứa Đinh Bạch nom thấy tầm vóc ngặt nghèo túc của Lâm Thanh Nhạc, ko hiểu rõ tại sao tâm trạng tồi tệ lúc nãy của anh đã có thể vui sướng vẻ rộng lớn một nửa, anh khẽ mỉm cười.

Cát Huy sửng oi một lúc Lúc nhận ra nụ mỉm cười bên trên môi anh.

Hứa Đinh Bạch nhận ra người không giống đang được nom trực tiếp vô bản thân, anh khẽ nheo mắt lại và nói, “Còn đem chuyện gì sao?”

“Hả?”

Hứa Đinh Bạch lạnh lùng nói: “Không đem chuyện gì thì rời khỏi ngoài chuồn, đứng ngẩn người đi ra làm gì.”

“Ồ, vâng vâng!”

Cát Huy nhanh gọn lùi đi ra ngoài, Lâm Thanh Nhạc cũng mỉm mỉm cười van nài lỗi Hứa Đinh Bạch sau đó theo gót đi ra ngoài.

“Giám đốc, vậy tôi tiếp tục lo ngại phần trực tuyến.” Lâm Thanh Nhạc thưa bên trên đàng cùng anh tớ trở về thành phần.

Cát Huy gật đầu, tuy nhiên sau đó lại đùng một phát kéo cô lại hỏi: “Vừa rồi cô đem thấy Hứa tổng mỉm cười không?”

Lâm Thanh Nhạc: “Hả? Anh ấy, ko cần anh ấy đang được đặc biệt tức dỗi hoặc sao, cười cái gì chứ...”

Cát Huy nói: “Cô ko nhận ra sao? Vậy là tôi đã nhìn nhầm rồi à?”

“Ừm... có thể là vậy.”

Cát Huy nói: “Lần này bản plan đã ko khiến anh tớ viên mãn vì vậy tuy nhiên ko ngờ rằng anh tớ lại ko nói nặng một lời nào, lại còn để mang đến chúng tớ chuồn may mắn như vậy, điều này... có thể xẩy ra sao?”

Lâm Thanh Nhạc nhìn anh tớ với vẻ đầy nghi hoặc hoặc, Hứa Đinh Bạch có lẽ rất khan hiếm Lúc thưa nặng lời, tuy nhiên mà mặc dù sao thì... cô cũng ko từng nghe qua loa.

“Giám đốc, Hứa tổng có lẽ ko dữ như anh thưa đâu.”

Nhưng Cát Huy, người vẫn từng bị khiển trách cả giờ đồng hồ đeo tay chỉ vì một bản plan, đã xua tay nói: “Không ko ko, đó rất có thể là vì cô suôn sẻ nên mới ko gặp được đó. Nhưng mà ngày hôm nay tôi cũng khá suôn sẻ, lúc nãy vô cuộc họp anh tớ vẫn còn đang được tức dỗi, ko ngờ sau khoản thời gian đòi hỏi tất cả chúng ta ở lại, anh tớ lại ko thưa bất kể điều gì.”

Lâm Thanh Nhạc tâm trí một ít rồi nói: “Nói nhiều vì vậy thì cũng có ích gì đâu, bây giờ tất cả chúng ta đa phần là phải giành thủ từng phút từng giây nhằm viết lách bản plan mới.”

“Cũng đúng cũng đúng.” Cát Huy ko suy nghĩ nhiều về vấn đề đó nữa, anh tớ nói: “Đi thôi, tôi tiếp tục phụ trách về phần nước ngoài tuyến.”

“Được!”

Sau Lúc trở vể, Lâm Thanh Nhạc đã tập họp cấp dưới của mình lại để phân loại công việc, vì khoảng thời gian dối tía ngày đem chút cộc ngủi, cho nên vì thế sau khoản thời gian không còn giờ tan làm, chống plan vẫn sáng sủa đèn để làm việc.

Aurora ko tôn vinh văn hóa truyền thống tăng ca, vì thế vào các ngày bình thường doanh nghiệp vẫn mang đến tan thực hiện chính giờ, tức thì cả Lúc có thỉnh phảng phất tăng ca thì cũng đến chín giờ tối là cùng.

Nhưng ngày hôm nay, cả một đám người vô thành phần plan lại tăng ca đến mươi giờ.

[Còn ko tan làm sao?]

Điện thoại rung rinh lên, Lâm Thanh Nhạc giành thủ nom một cái rồi trả lời: [Sắp rồi, em tiếp tục nhằm bọn bọn họ về trước.]

Hứa Đinh Bạch: [Bọn họ? Còn em thì sao?]

Lâm Thanh Nhạc: [Em vẫn ổn, nếu chuồn về thì mạch suy nghĩ sẽ bị ngắt, em ở lại viết lách tăng một ít nữa.]

Hứa Đinh Bạch: [Đã quá muộn rồi, ngày mai hãy nối tiếp làm, về ngôi nhà chuồn.]

Lâm Thanh Nhạc: [Không được, Hứa tổng, vô buổi họp ngày hôm nay anh còn thưa với bọn chúng em cần giành thủ thời gian dối, em thấy anh thưa rất chính.]

Hứa Đinh Bạch: “...”

Sau lúc đặt điện thoại cảm ứng thông minh xuống, Lâm Thanh Nhạc đã mang đến cung cấp bên dưới của tôi về trước.

“Phó giám đốc, nếu ko thì hãy để tôi ở lại vậy, để tôi mua sắm đồ ăn khuya mang đến cô được không?”

Lâm Thanh Nhạc: “Không cần đâu, ko còn sớm nữa đâu, các cậu mau về chuồn. Cạnh giám đốc cũng đã đi được về rồi, các cậu yên lặng tâm chuồn.”

“Ồ...”

Dù có ở lại cũng không hỗ trợ ích được gì nhiều, một vài ba cung cấp bên dưới sau khoản thời gian vẫn dọn dẹp đồ đạc và vật dụng, họ bên cạnh nhau rời khỏi ngoài, vừa chuồn họ vừa bàn tán nhỏ:

“Hôm ni vô chống họp, giám đốc và phó giám đốc hẳn là đã biết thành Hứa tổng khiển trách rất ngặt nghèo tương khắc rồi.”

“Đó là vấn đề đương nhiên mà, Hứa tổng ghét bỏ nhất là người không giống nộp những bản kế hoạch không được trau chuốt kỹ càng lên mang đến anh ấy.”

“Chậc... Vậy thì phó giám đốc của tất cả chúng ta cũng thảm quá rồi, phần đầu của dự án công trình này cũng ko phải tự cô ấy phụ trách.”

“Làm phần sau thì sao chứ, thối trời, dù sao cũng vẫn bị khiển trách một trận rồi, ko cần cũng đã được cho thêm nữa thời hạn rồi sao.”

"Cô suy nghĩ rằng khiển trách một trận là hoàn thành sao, tôi nghe những thành phần không giống thưa tuy nhiên lời nói thưa của Hứa tổng ko khó khăn nghe đến vậy tuy nhiên lại làm mang đến người khác rất nhức tim đó."

“Vậy sao... thật đáng sợ.”

Mọi người đã đi được không còn, cả văn chống trở nên rất yên lặng tĩnh.

Lâm Thanh Nhạc lấy tay chống đầu, cô đang được mãi tâm trí về công việc đang được làm thì nghe thấy giờ bước đi đang tới ngay sát, ở đầu cuối tiếng bước chân đó ngừng lại ở ở bên cạnh cô, cô nói: “Không phải đã bảo quý khách về rồi sao, bây giờ ở phía trên tôi ko cần thiết quý khách nữa đâu.”

“Không cần thiết bọn họ, vậy có cần anh không?”

Lâm Thanh Nhạc sửng oi, cô thời gian nhanh chóng xoay đầu lại nhìn: “Sao anh lại ở đây?”

Hứa Đinh Bạch nhờ vào ở bên cạnh bàn thực hiện việc: “Đợi em tan làm, ai biết được em vẫn ko chịu tan làm đâu.”

“Em đang được bận mà...”

Sắc mặt mày của Hứa Đinh Bạch đem chút mất mặt bất ngờ mặc nghe cô nói bận: “Lúc này sẽ không cần thiết vội vã đâu.”

“Ai thưa vậy, em đang được đặc biệt vội vã đó.”

Hứa Đinh Bạch ko nói được cô, vậy nên anh đành kéo một cái ghế và ngồi xuống ở bên cạnh cô một cách dứt khoát.

Lâm Thanh Nhạc kinh ngạc hỏi: “... Sao anh lại ngồi xuống?”

Hứa Đinh Bạch ngả người về phía sau: “Những người vô thành phần của em đã đi được hết rồi, em còn kinh gì nữa.”

“Đã muộn rồi, anh mau về nhà nghỉ dưỡng chuồn.”

“Em cũng biết là vẫn muộn rồi sao.” Hứa Đinh Bạch nghiêng người nom vào PC của cô ý, “Làm đến đâu rồi, nhằm anh coi thử.”

“Khởi chạy phần mềm...”

“Ồ.” Hứa Đinh Bạch lướt qua loa một lượt, sau đó hé tập luyện tư liệu bên trên bàn cô tớ và chính thức kiểm tra.

“Anh làm những gì vậy?”

“Tăng ca cùng với em.”

Đèn văn chống bỗng vụt tắt, chỉ còn lại cái đèn bên trên đầu cô vẫn còn đang được sáng sủa.

Lâm Thanh Nhạc thấy Hứa Đinh Bạch thực sự ko muốn tách chuồn nên cũng ko “đuổi” nữa, cô tiếp tục xoay lại thường xuyên chú thao tác làm việc.

Nhưng Lúc có vị Phật rộng lớn này ở ở bên cạnh nằm trong cô suy nghĩ đi ra ý tưởng phát minh và lối suy nghĩ, vận tốc làm việc của cô đã thời gian nhanh rộng lớn thật nhiều.

Một giờ sau, cô nhấn vô nút lưu trữ, ý định tiếp tục kết thúc giục công việc của ngày ngày hôm nay.

Nhưng mặt mày cạnh cô vẫn còn vang lên tiếng lật trang giấy tờ, sau khoản thời gian Lâm Thanh Nhạc ở đầu cuối cũng khá được coi là rảnh rỗi, cô liếc nhìn người ở bên cạnh.

Hứa Đinh Bạch vẫn đang được để ý coi tập tư liệu bên trên tay, góc nghiêng của anh rất đẹp, cặp lông mi đen sạm nhánh như giành vẽ vị mực, ở bên dưới ánh đèn sáng, khá thở rét lẽo Lúc làm việc của anh đã vơi chuồn rất nhiều, anh vẫn còn mặc bộ vest và treo cà vạt, chỉ với lại một khá thở vừa ngặt nghèo túc lại vừa trêu người nghe có vẻ khá mâu thuẫn.

“Nhìn vật gì thế?” Anh đùng một phát liếc mắt qua loa nhìn cô, góc nhìn anh rất bình thường, tuy nhiên trong khoảng không gian yên lặng tĩnh vì vậy, ánh mắt đó lại nom rất thu hút người khác mà ko thể lý giải được.

Lâm Thanh Nhạc mím môi và buộc mồm nói: “Anh đặc biệt đẹp trai... đẹp đến nỗi em ko còn ham muốn thao tác làm việc nữa.”

Ngón tay đang được lật trang giấy của anh đột ngột tạm dừng, “Đẹp trai à, thế chỉ nhìn thôi sao?”

Lâm Thanh Nhạc: “... Hả?”

Hứa Đinh Bạch ném tập luyện tư liệu lên bàn, sau đó trả tay đi ra chống lên ghế cô, cái ghế là loại ghế có bánh xe cộ dưới đáy, anh chỉ vừa mới dùng lực một chút thì tức thì cả người và ghế cô đã trượt qua loa vị trí này. Anh kẹp chân cô vô thân ái nhị chân của tôi và lưu giữ cố định và thắt chặt lại.

“Đang vô giờ nghỉ ngơi giải lao phải không?” Anh kéo cô lại, trầm giọng căn vặn.

Lâm Thanh Nhạc: “... Đã viết được khá nhiều rồi.”

“Ồ, vậy thì nghỉ dưỡng một chút chuồn.” Anh nghiêng người và đùng một phát cúi đầu gặm lấy môi cô.

Lâm Thanh Niên lập tức hé to tát đôi mắt, đẩy người anh ra: “Anh thực hiện gì vậy...”

Sắc mặt của Hứa Đinh Bạch bỗng tối sầm lại, anh lừ đừ rãi nói: “Không cần lúc nãy mới nói đẹp trai sao? Không muốn thơm à.”

Lâm Thanh Nhạc nuốt nước miếng, cô bị say đắm hoặc đến nỗi ko biết đâu là tấp nập tây-nam bắc nữa: “Muốn...”

Xem thêm: dịu dàng tận xương truyện tranh

A ko phải!

“Nhưng cũng ko thể thơm ở phía trên được!” Cô nhanh gọn thưa tăng.

Hứa Đinh Bạch mỉm cười nói: “Không sao đâu, cứ coi như thể... thư giãn giải trí nhẹ ở điểm thao tác làm việc chuồn.”