tổng tài cưỡng hôn tôi

intro-logo

Blurb

Bạn đang xem: tổng tài cưỡng hôn tôi

Tôi thay cho em gái kết duyên với anh

Nhưng anh lại xử thế với tôi như kẻ thù

Anh cho tới tôi ngọt ngào

Chiếm đoạt tôi mặt hàng đêm

Rồi lạnh lẽo lùng quăng quật rơi tôi...

--------------------

H H H +++ siêu ngon ~~~ mlem mlem

chap-preview

Free preview

Xem thêm: truyện lạn kha kỳ duyên

Chương 1: Lăn giường

Trong cơn mải nửa tỉnh nửa say, làn tương đối rượu nồng phả từng domain authority thịt, Phí Yên Khanh cảm nhận thấy khung người rét rực rạo. Một loại xúc cảm lâng lâng rộng phủ từng tế bào. có vẻ như sở hữu một lực rộng lớn kiểm soát, đè nghiến cô xuống chóng. Những nụ hít lướt nhẹ nhõm bên trên từng phiến domain authority thịt Trắng hồng khêu lên xúc cảm ngứa khiến cho cô mơ tưởng chớp đôi mắt, xem sét bạn dạng thân thiện hiện nay đang bị bao vây vô lồng ngực rắn chắc hẳn. Đôi bàn tay thanh miếng tuy nhiên hữu lực trượt từng thân thiện thể, những ngón tay thon lâu năm ngỏ thứu tự từng cúc áo. Xúc cảm lành lặn lạnh lẽo khiến cho người cô trở thành dễ chịu và thoải mái, đôi bàn tay thon mượt đặt lên trên lồng ngực to lớn nỗ lực đẩy nó đi ra xa cách. Nhưng vì như thế ko chút mức độ lực nên càng kiểu như mèo cào rộng lớn, cho dù nhức xước tuy nhiên lại khiến cho người tao vô nằm trong hưng phấn. “Buông ra…” Một tia lí trí lướt qua loa khiến cho Phí Yên Khanh nỗ lực ngỏ đôi mắt, tuy nhiên loại nhận ra đơn thuần bóng tối tối tăm. Phí Yên Khanh cắm chặt cánh môi mỏng manh cho tới nhảy tiết, vì sao thân thiện thể cô như trực thuộc hải dương lửa, khắp cơ thể rét bừng, lại còn nhộn nhạo như sở hữu hàng trăm con nhộng đang được gặm cắm. tập trung cố gắng nhằm trí nhớ tươi tắn, cô lưu giữ lại khi thoát khỏi Tolet ngay tắp lự bị một hắn cao bồi bắt lấy, hắn tao người sử dụng đôi bàn tay dơ dơ không ngừng nghỉ sờ loàn người xem cô. Cô vùng vẫy bay được ngay tắp lự cho tới hắn một cú lên đùi chí mạng. Nhưng chạy được một quãng thì đàng sau cổ bị đập mạnh khiến cho trí nhớ choáng ngợp. Đến Lúc tỉnh lại ngay tắp lự thấy bạn dạng thân thiện nằm ở vị trí điểm tai ác quỷ này. “Anh vẫn cho tới tôi tu khuôn gì? Anh và thương hiệu cao bồi Lúc nãy sở hữu mối liên hệ gì? Đồ ti tiện, mau thả tôi ra!” - Phí Yên Khanh không ngừng nghỉ hét vô tai hắn tuy nhiên đáp lại cô chỉ là sự việc lạng lẽ cho tới khiếp sợ. Ngay Lúc cảm nhận thấy thân thiện thể rét hực đang được áp sát vô người, trí nhớ cô càng thêm thắt stress. “Có ai ko, cứu giúp tôi…” Cánh môi mọng thắm còn chưa kịp dứt tiếng ngay tắp lự bị hắn bá đạo cướp đoạt, một nụ hít triền miên chăm sóc. Lúc này hắn ko không giống cô là bao nhiêu, loại kích thích kể từ huyết quản lí rộng phủ toàn gân máu, khiến cho hắn như đang được bước tiến bên trên tụt xuống mạc, trong cổ họng phỏng rát nỗ lực thăm dò tìm tòi mật ngọt phía bên trong cánh anh khoét thanh đuối của đối phương. Đôi môi rét rực của hắn chính thức ko yên tĩnh phận, lưu luyến bên trên cần thiết cổ Trắng nõn tạo thành một vết xanh rớt ái muội rồi trượt xuống vùng xương quai xanh rớt nhạy cảm. Hắn mạnh mẽ và tự tin lắc phăng cái áo ngực ren Trắng thực hiện lòi ra điểm tràn đầy sinh khí của những người phụ nữ. Phí Yên Khanh vô nằm trong xấu xa hổ, cô kinh hoàng hãi fake tay bao phủ lại. “Lưu manh. Buông tôi đi ra. Tôi… tôi báo công an bại liệt.” Giọng cô nức nở như chuẩn bị khóc. Cô không ngừng nghỉ chống trả tuy nhiên mức độ lực của phụ nữ sao phân bì được với hắn. Cô càng nỗ lực giãy giụa giẫm lại càng bị giam cầm hãm. Hai cánh tay hắn chế trụ nhị mặt mũi khiến cho cô ko cơ hội này bay đi ra. “Muốn thực hiện giá chỉ sao? Lẳng lơ lần lên chóng lại còn thể diện tiết trinh.” Chất giọng phái mạnh trầm chợt vang lên, tràn trề bất mãn. “Ai lần lên chóng. Là anh gài bẫy tôi bại liệt vật khốn!” Một tay ôm trước vùng ngực, một tay giơ lên ngăn lại song môi càn rỡ của hắn. “Vậy vật khốn này chung cô biết ‘mùi đời’ nhé.” - Hắn thuận thế ngậm lấy bao nhiêu ngón tay hồng hào. Chất giọng tuy rằng cợt nhả tuy nhiên lạnh lẽo lùng u ám. Hắn sử dụng tay nô đùa nụ hoa nhỏ trước vùng ngực. Cánh tay còn sót lại lướt xuống bên dưới, vuốt ve sầu cái đùi Trắng nõn rồi tự dưng chen thân thiện phen thăm dò vô vùng khoét nguyên vẹn. Trên bên dưới là nhị tầng kích ứng như bao vây cô vô cõi hư đốn ảo. có vẻ như cô quên thất lạc phản kháng, còn hắn như mãnh thú khát tình không ngừng nghỉ rong ruổi từng thân thiện thể non mượt. “Thích không?” Hắn cắm nhẹ nhõm lên vòng tai hồng mịn, một vừa hai phải chất vấn một vừa hai phải thổi vô tương đối rét. “Ưm…” - Phí Yên Khanh ko tự động công ty ngân lên, cảm nhận thấy xấu xa hổ ngay tắp lự lấy tay bao phủ mồm. có vẻ như không đành lòng, cô tức phẫn nộ, quay đầu sang một bên cắm mạnh lên cổ tay hắn. “Thả lỏng cút.” - Hắn êm ả rải những nụ hít từng khung người mềm mịn và mượt mà ửng hồng. Tiếng la hét giờ trở thành từng tràn thủ thỉ chan chứa yêu thương kiều bám theo từng phen xâm lăng của hắn. Không biết qua loa bao lâu, đợi cho tới Lúc dã thú vừa lòng thì Phí Yên Khanh vì như thế kiệt mức độ nên vẫn ngất cút kể từ lâu. Cô mơ tưởng nghe thấy giờ nước chảy kể từ chống tắm, khung người sau đó 1 hồi tình triều rét độ ẩm dần dần trở thành lạnh giá, cơn lạnh lẽo phả cho tới khiến cho trí nhớ cô tươi tắn đôi khi. Từng giọt nước đôi mắt bất giác trượt lâu năm kể từ gò má xuống gối mượt, vỡ tan. Cô siết chặt cầm tay, móng tay cắm thâm thúy vô lòng bàn tay chảy đi ra tơ tiết. Lần thứ nhất Phí Yên Khanh cảm nhận thấy điếm nhục thế này, vô Trắng ngần ấy năm vẫn thất lạc không còn rồi. Đôi tay thổi lên quệt cút nước đôi mắt, cô chống tay ngồi dậy. Dẫu cho tới khung người rời rã nhức nhối tuy nhiên cô vẫn phen thăm dò phục trang rồi nhanh gọn đem vô. “Cạch!” Cửa chống tắm nhảy ngỏ. Hơi nước nóng giãy lan cho tới không khí xung quanh chóng khiến cho cô vô thức rùng bản thân. Một bóng hình con trai to lớn chậm rãi rãi bước về phía cô. Dưới độ sáng lù mù kể từ chống tắm hắt đi ra, cho dù ko thể rất rõ ngũ quan liêu tuy nhiên hoàn toàn có thể thấy được dáng vẻ người cường hãn của hắn, xung quanh thắt sườn lưng còn buộc một cái khăn Trắng. Hắn vò nhẹ nhõm mái đầu giã loàn, từng sợi tóc không ngừng nghỉ lắc động thực hiện bao nhiêu giọt nước lí tí phun đi ra tứ bề, một làn nước lăn chiêng kể từ điểm tóc mai xuống cần thiết cổ tráng khiếu nại, lướt bên trên vòm ngực to lớn xuống vùng hông săn bắn chắc hẳn khiến cho cô bất giác bị thú vị, chân lùi về đàng sau đụng chạm cần trở nên chóng ngay tắp lự thất lạc thăng vì như thế té xuống. “Tỉnh rồi?” Chất giọng nam tính mạnh mẽ sau khoản thời gian vừa lòng trị đi ra trầm khan. Hắn rằng kết thúc ngay tắp lự đặt chân vào, lừng lững đứng trước chóng, người sử dụng vóc dáng cao ngạo nhất coi xuống cô chan chứa khinh thường rẻ mạt. Cảm giác bị áp bức khiến cho tâm huyết sôi trào vô huyết quản lí, cơn tức âm ỉ nãy giờ chợt bùng lên như ngọn lửa, cô vực dậy, trực tiếp tay tát mạnh vô hắn. Nhưng hắn nhanh gọn bắt lấy cánh tay cô, thô bạo đẩy cô té nhào xuống chóng. “Đừng nghĩ về trườn được lên chóng là hoàn toàn có thể lên phía trên mặt với tôi.” Hắn một vừa hai phải rằng một vừa hai phải người sử dụng hai con mắt lạnh giá coi cô. “Trong thẻ này còn có một trăm triệu, khuôn giá chỉ này sẽ không tệ, cô ko thua thiệt đâu.” - Hắn rút kể từ ví đi ra một cái thẻ đen giòn lung linh viền vàng rồi ném mạnh lên trên người cô. Âm thanh trị đi ra trầm nhẹ nhõm tuy nhiên vô tình. Hóa đi ra bị hắn giở trò đó là vinh hạnh của cô ý sao? Cô cần nên rối rít cảm ơn hắn? Phí Yên Khanh chũm lấy cái thẻ, bóp mạnh rồi ném vô thùng rác rến ngay gần bại liệt. Gương mặt mũi lợt lạt đỏ lòe bừng vì như thế tức phẫn nộ, khóe đôi mắt ươn ướt át,ướt đẫm coi trực tiếp vô hắn. “Đồ cao bồi khốn kiếp! Chờ nhưng mà ngồi tù đi!” Cô người sử dụng mức độ lực rộng lớn nhị mươi năm sinh sống bên trên đời xô hắn té mạnh xuống sàn. Có lẽ vì như thế bất thần nên hắn ko kịp trở tay. Cô thuận thế chũm lấy túi đeo đập túi bụi vô người hắn. “Chết đi!!” - Còn giáng thêm thắt bao nhiêu cú đá - “Tốt nhất là liệt luôn!” Nhưng mức độ lực của cô ý sao hoàn toàn có thể thắng nổi hắn, cô chỉ hoàn toàn có thể đập bao nhiêu cú cho tới bõ tức rồi xuất hiện, chạy thời gian nhanh thoát khỏi chống. “Ha ha… Tôi hoàn toàn có thể chung gì được cho tới cô.” Hai cô nàng đáp ứng nhìn thấy cô ngay tắp lự ko nén nổi mỉm cười, coi cô với góc nhìn châm biếm. Phải rồi, đầu tóc xệp chén bát, son phấn nhòe nhoẹt, xống áo xờ xạc ko bao phủ nổi vết tích hoan ái. Nơi hạ thân thiện truyền cho tới đợt đau nhức khiến cho dáng vẻ cút tấp tểnh khó khăn coi. Chính cô còn mai mỉa chủ yếu bản thân. Cô không thích ai nhìn thấy vóc dáng thảm sợ hãi này! Càng không thích ai chỉ trỏ thương hại! Phí Yên Khanh cúi mặt mũi chạy thời gian nhanh ra phía bên ngoài đón vội vàng một cái xe taxi, bước lên xe cộ với góc nhìn soi mói của những người lái xe. Trên lối đi, cô ngồi bó giò như bao bọc lấy chủ yếu bản thân, trí nhớ miên man tâm trí. “Xúi quẩy. Mới sáng sủa vẫn gặp gỡ cần vật đ*.” - Chợt người lái xe coi qua loa gương sau ngay tắp lự âm thầm thì một câu khiến cho cô thêm thắt bị tiêu diệt lặng. Nước đôi mắt lại chực trào. Đi được một hồi thì về cho tới căn nhà. Cô âm thầm mong muốn không có bất kì ai thức dậy. Sau Lúc nhè nhẹ nhõm đóng góp cổng, Phí Yên Khanh một vừa hai phải mới mẻ xoay đầu ngay tắp lự ăn tức thì một chiếc tát như trời giáng. “Cút ngay! Nhà tao ko chứa chấp loại hư đốn lỗi như mày!”

editor-pick

Dreame-Editor's pick

bc

Bẫy Ngọt Ngào (H+)

bc

Tình Đầu Trao Trả Thiên Thu

bc

Tưởng Chỉ Là Thích, Không Ngờ Là Yêu

Cô Hầu Cao Cấp

bc

Mối tình đầu

bc

Em là tia nắng và nóng của đời tôi

bc

NỮ PHỤ! XIN LỖI NHÉ!