tổng giám đốc đừng tới đây

                                    
                                              

Chương 4: Đọc trở thành giờ (H)

Đọc trở thành tiếng!

Bạn đang xem: tổng giám đốc đừng tới đây

Đường Mạn Mạn chỉ mong muốn ngất lên đường, chữ viết lách rời khỏi đang được cảm nhận thấy ngượng ngập lắm rồi, còn mong muốn cô gọi trở thành giờ.

Cô vô nằm trong chắc chắn rằng Hạ Tranh thiệt sự rất rất tức giận, còn nếu như không sao anh lại tiêu tốn không ít công sức của con người và thủ đoạn nhằm giầy vò cô như vậy.

"Hạ, Hạ tổng. . ." Cô mong muốn khóc, tuy nhiên lại kinh hoảng chọc mang lại Hạ Tranh tức tức giận rộng lớn, do đó cô đành miễn chống nặn rời khỏi một nụ mỉm cười, tầm dáng nửa khóc nửa mỉm cười thế này, càng khiến cho cô hết sức xứng đáng thương.

"Phần sau tôi còn ko suy nghĩ rời khỏi, hoàn toàn có thể. . . cũng có thể kết đốc không?" Hai chữ ở đầu cuối trình bày hết sức nhỏ, trình bày đoạn, cô còn chột dạ liếc Hạ Tranh một chiếc.

Người con trai coi cô, ko biết vì sao, song tròng đôi mắt đen kịt láy càng trị rời khỏi âm trầm. Giống như sóng ngầm ẩn náu bên dưới biển cả sâu sắc, coi như bão yên ổn sóng lặn, tuy nhiên hoàn toàn có thể cuồn cuộn bất kể khi nào là.

"Kết thúc? Ông công ty là em hoặc tôi?"

Đường Mạn Mạn nghẹn họng, anh nhướng mi, thực hiện rời khỏi vẻ rất dễ dàng giải: "Tôi ko mến thực hiện khó khăn cung cấp bên dưới, vì vậy lên đường, nếu như em ko ghi được, vậy thì cứ tuân theo tôi."

"Hả?"

Đường Mạn Mạn còn ko kịp phản xạ, anh đang được bắt bàn tay nhỏ nhỏ bé của cô ấy để trên bàn phím: "Tôi thực hiện thế nào là, em tiến công theo dõi thế ấy, nếu mà em tiến công trở thành chữ thì ko cần thiết gọi rời khỏi giờ."

Xem thêm: cuồng nữ trọng sinh

Nói đoạn, anh còn khẽ nhướng lông mi, vẻ mặt mũi bại liệt tương tự như đang được trình bày. .  .'Em coi tôi đang được thay cho em suy nghĩ chu đáo biết từng nào, em không thích gọi trở thành giờ thì ko gọi trở thành giờ nữa, vô cùng ko thực hiện khó khăn cung cấp bên dưới.'

Không biết xấu xí hổ, quá ko biết xấu xí hổ.

Đường Mạn Mạn bi phẫn ngay gần bị tiêu diệt, cho tới tận thời điểm ngày hôm nay cô mới nhất biết, đại quấn vốn liếng rét lùng cấm dục, là phái mạnh thần Hồng Thụy người người ngưỡng mộ, ko ngờ lại là đồ vật vô sỉ thay đổi Trắng thay cho đen kịt như vậy!

Hết đợt này cho tới đợt không giống cô bị xoay vòng vòng, Hạ Tranh thơm lên đai tai cô một đợt tiếp nhữa, anh ngậm lấy thùy tai nhỏ xinh xẻo chính thức liếm mút. Án tay xoa nắn điểm đẫy đà kể từ từ dời xuống, cúc áo cô còn ko tháo dỡ, tuy nhiên toàn thân ái Trắng nõn mềm mượt đã biết thành anh sờ soạng bao nhiêu lượt.

Lòng bàn tay anh với cùng một không nhiều vết chai, khi châm lửa mọi chỗ khiến cho người tớ bại liệt ngốc, Đường Mạn Mạn mơ hồ nước cảm biến được sau sống lưng với cùng một dụng cụ vừa vặn rộng lớn vừa vặn cứng, cô ko tự do thoải mái nên vẹn vẹo uốn nắn éo vòng eo, ngay lập tức ngay tức thì con cái nhỏ thỏ bị bóp một chiếc.

"Đợi ko kịp nữa rồi, hửm?"

"A. . . .  . Không nên. . . . ."

Xem thêm: truyện là anh yêu thầm trước

Cô nghe thấy giờ mỉm cười trầm thấp của những người con trai, quá kỳ viên. . . ., sao anh hoàn toàn có thể mỉm cười như vậy chứ. Cười cho tới nỗi. . .  Xương cốt cô chuẩn bị tan rời khỏi luôn luôn rồi.

"Câu vừa vặn rồi, sao còn ko viết lách rời khỏi 'Lưỡi to tát kể từ thùy tai trượt rời khỏi sau gáy, nhẹ dịu thè rời khỏi liếm thơm cái cổ thon lâu năm xinh đẹp nhất của thiếu hụt nữ'."

Đường Mạn Mạn mơ mơ tưởng màng, quỷ xui quỷ khiến cho tiến công câu vừa vặn rồi trở thành chữ, thời điểm hiện nay Hạ Tranh mới nhất ưng ý, anh thơm lên khuôn mặt mũi nhỏ nhắn của cô ấy ---- "Ngoan, nhằm tôi coi xem với nên em ẩm ướt rồi ko."