tôi được tiểu thụ trong văn np tỏ tình

“Nó yếu đuối đi?” Hạ Dương từ từ hồi ức lại, nhường nhịn như cậu quan sát gì cơ, sau này cũng gật đầu giã thành: “Dường như đích vậy thiệt, ở vô trái đất hư vô Lúc nó chuẩn bị mất tích. Tôi quan sát rằng nó cực kỳ yếu đuối.”

“Ồ, em quan sát nó yếu đuối như vậy nào?”

Bạn đang xem: tôi được tiểu thụ trong văn np tỏ tình

“Nó là ý thức công ty của trái đất này, đương nhiên niềm tin lực và sức khỏe cần vô nằm trong quyền năng. Nhưng này lại ko thể thẳng thoát ra khỏi trái đất hư vô nhưng mà cần đem trung gian ngoan, thậm chí là chỉ vì như thế tinh chỉnh vài ba người là Tề Minh, Du Trình và thể xác trống rỗng của tôi nhưng mà cũng khiến cho nó thất lạc mức độ, khi cuối trước lúc nó mất tích vẫn hét ầm lên, tiếng động nghe vô nằm trong phẫn hận. Lúc cơ tôi âm thầm nghĩ về tại vì sao lại rất có thể vượt qua nó dễ dàng và đơn giản như vậy? Thứ nhưng mà tất cả chúng ta đang được phú chiến liệu liệu có phải là ý thức công ty của trái đất này hay là không. Tôi đề ra nhị nghi ngờ vấn: Một, nếu như ý thức công ty vẫn tinh chỉnh cả một trái đất thì tại vì sao này lại yếu đuối như vậy? Hai, nếu như nó vẫn yếu đuối như thế thì lấy tích điện kể từ đâu đi ra nhằm trái đất này lặp cút tái diễn, trải qua loa từng nào kiếp như này?”

“Em quan sát cực kỳ đích trọng tâm.” Tần Doanh vỗ tay tán tụng ngợi: “Điều cơ đồng nghĩa với việc, tuy rằng nó là ý thức công ty tuy nhiên lại bị giới hạn một vài ba quyền năng. Vì vậy nên tất cả chúng ta rất có thể tận dụng nhược điểm cơ nhằm tấn công nó.”

“Tôi đang xuất hiện một vài ba tư duy.” Hạ Dương trầm dìm. Nhưng sau cuối cậu cũng ko rằng với Tần Doanh: “Thôi, cũng không tồn tại gì cần thiết, lúc nào tôi chắc chắn là tiếp tục rằng lại mang đến anh.” Hiện bên trên cho dù Tần Doanh đang được ở phe cậu, tuy nhiên Hạ Dương cũng ko thể trọn vẹn tin cẩn tưởng anh tao. Vì những việc ác anh tao thực hiện vẫn tồn tại bày đi ra cơ, giờ nhưng mà vội vàng tin cẩn, lỡ đâu sau cuối anh lại con quay quý phái đâm bọn cậu một nhát thì sao?

Tần Doanh sao rất có thể ko biết Hạ Dương không thích share cho bản thân mình cơ chứ? Anh đem chút nhức lòng, tuy nhiên cũng dễ nắm bắt thôi, những gì anh đã từng với Hạ Dương và Bạch Ân sờ sờ đi ra cơ, sao cậu rất có thể dễ dàng và đơn giản tin cẩn tưởng được.

“Em…”

Đúng thời điểm này, cửa ngõ chống phẫu thuật phanh đi ra, bác bỏ sĩ kể từ phía bên trong nói: “Bệnh nhân vẫn tỉnh rồi ạ, mang đến chất vấn ai là kẻ nhà đất của người bị bệnh.”

Hạ Dương tức thì tức khắc chạy lại: “Tôi, tôi là kẻ nhà đất của anh ấy.”

“Xin chất vấn cậu là gì của người bị bệnh.”

“Tôi là chúng ta trai của anh ý ấy.”

“Cậu liệu có phải là Hạ Dương không?”

“Đúng vậy.”

Bác sĩ mỉm cười: “Hiện bên trên người bị bệnh vẫn tỉnh. Người thứ nhất cậu ấy ham muốn bắt gặp là cậu. Mời cậu quý phái bên này thanh trùng rồi tiếp sau đó theo đuổi Cửa Hàng chúng tôi cút vô bắt gặp người bị bệnh.”

“Vâng.”

Hạ Dương cảm nhận thấy vô nằm trong mừng mừng Lúc Bạch Ân vẫn tỉnh. Cũng nhờ này mà cậu tránh khỏi Tần Doanh.

Xem thêm: ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở

Trong khi Hạ Dương cút sát trùng thì Bạch Ân và đã được trả quý phái chống dịch thông thường. Nói là chống dịch thông thường tuy nhiên thiệt đi ra căn chống này chẳng không giống gì chống tổng thống của hotel cả.

“Dương Dương, lại phía trên.” Vừa thấy cậu, Bạch Ân vẫn nở nụ mỉm cười gọi cậu lại ngay sát bản thân.

Hạ Dương thấy sắc mặt mày Bạch Ân vẫn đem chút có nét, tuy rằng vẫn tồn tại lợt lạt nhìn vẫn đem mức độ sinh sống hơn nhiều. Như vậy khiến cho cậu cực kỳ mừng.

“Anh sao rồi, đem ở đâu không đúng không? Có nhức ở đâu không? Vết thương ổn định không?” Hạ Dương tức thì tức khắc nhào lại ngay sát hắn. Lúc này cậu cực kỳ ham muốn ôm hắn vô trong tâm địa tuy nhiên lại hoảng đυ.ng trúng chỗ bị thương của hắn, vì như thế vậy nên đem chút lưỡng lự.

“Anh ham muốn ôm em. Em không thích ôm anh sao?” Thấy Hạ Dương như thế, Bạch Ân lượt thứ nhất fake cỗ ủy khuất nhằm dành riêng sự đồng cảm của cậu.

Hạ Dương là lượt thứ nhất phát hiện ra cỗ dạng này của Bạch Ân, tim cậu đập “thịch” một chiếc, tức thì tức khắc phải lòng vày sự dễ thương của hắn. Hạ Dương vô nằm trong cảnh giác bao bọc lấy Bạch Ân.

Lúc này cậu ko kiềm lòng được nữa nhưng mà rơi nước mắt: “Xin lỗi anh, là vì em không có tác dụng nên mới mẻ nhằm bị tinh chỉnh, khiến cho anh bị thương như thế.”

Bạch Ân nữ tính bao bọc lấy cậu, vỗ nhẹ nhõm sườn lưng cậu an ủi: “Anh chẳng sao rồi, nín cút, chớ khóc nữa.”

Lúc này phía trên Hạ Dương mới mẻ cảm biến được rằng Bạch Ân đang được sinh sống ở kề bên bản thân, cậu vô nằm trong mừng mừng, mừng đến mức độ khóc lên: “Cuối nằm trong anh cũng tỉnh rồi, em hồi hộp bị tiêu diệt thất lạc.”

Hai người ôm nhau yên ủi một ít, tiếp sau đó Hạ Dương rằng không còn những gì Lúc nãy vẫn rằng với Tần Doanh mang đến Bạch Ân nghe.

Bạch Ân nghe đoạn đem chút giật thột, tuy nhiên cũng may là cậu vẫn ko phân phát sinh ra hắn cũng tương tự với Tần Doanh, hắn cũng trọng sinh.

Đương nhiên, Hạ Dương vẫn ko đầy đủ dũng mãnh nhằm rằng với Bạch Ân cậu là kẻ xuyên sách. Cậu ko cần là Hạ Dương của điểm này.

Xem thêm: chỉ là yêu thôi

Vậy nhưng mà Hạ Dương lại ko biết, thiệt đi ra Bạch Ân vẫn biết cậu ko cần “Hạ Dương” kể từ lâu rồi.

Giữa chúng ta mang trong mình 1 tầng kín đáo vẫn không được đâm thủng.

Sau mặc nghe không còn mẩu chuyện, Bạch Ân thể hiện một suy đoán: “Ý thức công ty đang được dùng sức khỏe của trái đất này nhằm tiếp mức độ mang đến nó. Hay rằng cách thứ hai, trái đất này đó là nhiên liệu mang đến nó sinh sống, một Lúc nó hít không còn tích điện ở phía trên thì trái đất tiếp tục sụp sụp đổ.”