tô căng bắc

Sắc đẹp mắt đầy đủ no? Chu Thời Uẩn đùng một phát cong khóe môi, tùy tiện phát biểu lời nói trêu đùa người không giống, hiện trạng này mới nhất là Tô Căng Bắc, ban nãy an tĩnh thực rất khác cô 1 chút nào.

Cô khó khăn hiểu:

Bạn đang xem: tô căng bắc

- Anh cười cợt cái gì?

Chu Thời Uẩn tương đối thu lại:

- Ờ, ngại em kiềm nén.

Tô Căng Bắc:

-???

Chu Thời Uẩn biết phát biểu đùa? Không đích, hẳn là Chu Thời Uẩn thay cho thay đổi cơ hội khen ngợi mình?

Ăn kết thúc, Tô Căng Bắc ngồi vô phòng tiếp khách, đặc biệt bất ngờ cởi TV.

Chu Thời Uẩn kể từ bên trên cao nhìn xuống cô:

- Em ko về à?

Vẻ mặt mũi Tô Căng Bắc ù ù cạc cạc:

- Anh ko mẻ dung dịch mang đến em nhưng mà, sao em về được?

Chu Thời Uẩn càng ù ù cạc cạc hơn:

- Tại sao anh mẻ dung dịch mang đến em?

Tô Căng Bắc bĩu môi, ngay tức thì lộ vẻ vô nằm trong xứng đáng thương:

- Anh là chưng sĩ nhưng mà, đương nhiên cần mẻ dung dịch cho tất cả những người tớ chứ.

Chu Thời Uẩn khựng lại:

- Không tương thích lắm, em trước tiên…

- Không tương thích nơi nào chứ.

Tô Căng Bắc liếc anh, tự động cởi vỏ hộp dung dịch ra:

- Hơn nữa anh ko phát biểu với em bao nhiêu loại này thực hiện thế này, em đâu biết cái này trước cái này sau.

Có lẽ Tô Căng Bắc phát biểu cũng tương đối đem lý, Chu Thời Uẩn lạng lẽ giây khắc, bước qua quýt ngồi xuống:

- Vậy em ghi nhớ nhé, đấy là dung dịch tiệt trùng, đấy là dung dịch chi phí viêm, đấy là dung dịch tan huyết bầm, trên đây là…

- Anh mẻ canh ty em.

Nói kết thúc, Tô Căng Bắc bất thần chạng chân đi ra, vén váy tức thì trước đôi mắt Chu Thời Uẩn…

Chiếc váy đen sì vốn liếng lâu năm cho tới mắt cá chân chân bị vén trực tiếp lên bên trên đầu gối. Vậy là, song người mẫu chân dài white trẻo mềm mượt của Tô Căng Bắc cứ thế lộ vô bầu không khí.

Chu Thời Uẩn ngơ ngẩn, gần như là tức thì tức tương khắc dời đôi mắt thanh lịch nơi khác.

Cô liếc anh, hai con mắt ánh lên chút giảo hoạt:

- Anh coi, mặt mũi này sưng cả rồi, nhức lắm, mau mẻ dung dịch canh ty em.

Nói rồi cô mới nhất trừng trị hiện tại ánh nhìn anh nhìn điểm bàn trà, bèn sáp lại sát anh:

- Sao thế? Ồ ~ ko cần anh giắt cỡ chứ, trời ạ Chu Thời Uẩn, anh từng sờ ngực nhiều lắm nhưng mà, còn ngại nhìn chân em ư.

Khóe môi anh tương đối teo lúc lắc, cô nàng này thực sự mặt mũi dày!

Tô Căng Bắc nở nụ cười cợt triển khai được ý vật, sau cùng cũng ko Chịu đựng nổi chứ gì! Thực ko tin cậy chị trên đây ko hấp dẫn được anh!

- Bỏ lên đường vứt đi, thấy anh ngượng ngùng thùng như vậy, em ko thực hiện khó khăn anh.

Tô Căng Bắc vắt nhị chân lên bàn trà, trưng đi ra một kiểu xinh đẹp:

- Em tự động thực hiện.

Cô gái mặt dày mày dạn an tĩnh mẻ dung dịch, Chu Thời Uẩn liếc nhìn, thấy vóc dáng cô mẻ dung dịch cẩn trọng từng li từng tí.

Bây giờ nhìn sát, chỗ bị thương bên trên chân Tô Căng Bắc càng kinh hãi rộng lớn vô hình. Cô cẩn trọng mẻ dung dịch một cơ hội vụng trộm về.

- Úi…

- Á!

- Ối…

Với cơ hội mẻ của cô ấy, chỉ tiệt trùng đầu gối thôi có lẽ rằng rơi rụng rộng lớn nửa ngày.

- Đưa trên đây.

Chu Thời Uẩn rốt cuộc ko thể nhịn nổi nữa, rứa nước tiệt trùng bên trên tay cô, trả tay lưu giữ mắt cá chân chân, dịch chân cô cho tới trước mặt mũi anh.

Tô Căng Bắc thứ nhất là giật thột, tiếp sau đó cười cợt rúc rích đặc biệt vui mừng vẻ:

- Em biết anh sẽ không còn vứt khoác em nhưng mà.

Chu Thời Uẩn lườm cô:

- Với vận tốc này của em, ban đêm anh ngoài ngủ rơi rụng.

- Ờ, vậy anh thực hiện anh thực hiện lên đường, anh có tính chuyên nghiệp nhưng mà.

Chu Thời Uẩn hừ giá buốt, để ý mẻ dung dịch.

- Hôm qua quýt sao ko xử lý, em cảm nhận thấy nhiễm trùng là chuyện nhỏ?

Chỗ sây sát domain authority điểm đầu gối đem thật nhiều vết mờ do bụi khu đất, căn phiên bản trước đó chưa từng được xử lý giản dị, cô thế nhưng mà vứt khoác ko quan hoài vì vậy.

Tô Căng Bắc phụ thuộc sofa đặc biệt đại gia:

- Không cần phát biểu rồi sao, em ko thể này xử lý.

Chu Thời Uẩn thẳng vạch trần cô:

- Cạnh hotel mang trong mình 1 tiệm dung dịch.

Tô Căng Bắc chớp chớp đôi mắt, phát biểu qua quýt loa:

- Vậy à, em ko biết. Á! Đau…

Chu Thời Uẩn tương đối tạm dừng, khẽ cau mày:

- Anh nhẹ nhàng chút, ráng nhịn.

Tô Căng Bắc mím môi, khẽ ừm.

Có lẽ anh ko biết, khi anh phát biểu câu này còn có một sự êm ả ko thương hiệu, sau khoản thời gian quen thuộc với vẻ giá buốt nhạt nhẽo trầm khoác của anh ấy, chút êm ả nho nhỏ bên trên người anh lan đi ra đặc biệt hấp dẫn.

Tô Căng Bắc nhìn chằm chằm khuôn mặt mũi nghiêng nghiêng của anh ấy, dần dần quên rơi rụng kêu nhức.

- Rồi.

Chu Thời Uẩn mẻ kết thúc vết huyết bầm sau cùng, quay đầu sang một bên nhìn Tô Căng Bắc.

Nhưng anh ko ngờ, cô vì như thế mong muốn nhìn kỹ anh nên phụ thuộc đặc biệt sát. Anh vừa phải xoay đầu, tư đôi mắt nhìn nhau, sát mà đến mức chỉ nhích thêm thắt tí xíu là va vô nhau.

Cũng vì như thế khoảng cách gần như là vậy, Chu Thời Uẩn rất có thể ngửi thấy mùi hương mùi hương thông thoáng bên trên người cô, là mùi hương hoa, ko nồng tuy nhiên đặc biệt tương tự quả đât cô, tiềm tàng sự quyến rũ…

Nhiệt phỏng vô chống có lẽ rằng vượt lên cao, Chu Thời Uẩn lùi về sau, trong tim bỗng nhiên tương đối rét.

- Dạo này chớ khoác quần bó, ngày nào thì cũng cần mẻ dung dịch, trật tự tương tự anh mới nhất thực hiện hồi nãy.

Anh xoay đầu, vừa phải nép dọn vỏ hộp dung dịch vừa phải dặn dò.

Tô Căng Bắc cười cợt hì hì đồng ý, thả váy xuống.

- Em về trước lên đường.

Cô nhận vỏ hộp dung dịch kể từ tay anh:

- Ngày mai lúc nào anh đi?

- Hơn chín giờ.

- A… vậy em đã đi vào phim ngôi trường rồi, ngày mai em cần dậy đặc biệt sớm.

Tô Căng Bắc thực lòng tiếc nuối:

- Không thể bữa sớm công cộng rồi, anh ghi nhớ ăn nha.

Nói kết thúc cô mới nhất trừng trị hiện tại bản thân phí lời nói, thói quen thuộc sinh hoạt của Chu Thời Uẩn đặc biệt quy củ, đâu cần thiết cô dặn dò.

Anh nhìn cô, nhẹ nhàng giọng:

- Được, em nghỉ dưỡng sớm.

Tô Căng Bắc lên đường phụ vương bước xoay đầu một chiếc, sau khoản thời gian cô lên đường, Chu Thời Uẩn giảm nhiệt phỏng vô chống xuống nhị phỏng, khí hậu chính thức rét rộng lớn rồi.

Sáng sớm ngày sau, Tiểu Oai cho tới gõ cửa ngõ chống cô. Cô nặng nhọc trườn dậy ngoài chóng, dềnh dang lên đường Open.

- Chị Căng Bắc, xin chào buổi sáng sớm.

- Ừ, xin chào buổi sáng sớm.

Tô Căng Bắc mơ mòng nhìn cô ấy:

- Mấy giờ rồi?

Xem thêm: cố hi chi và khúc hi chi

Tiểu Oai nhìn đồng hồ thời trang treo tay:

- Sáu giờ mươi.

Tô Căng Bắc phụ thuộc cửa:

- Ừ… vậy anh ấy còn đang được ngủ…

Tiểu Oai:

- Hả? Ai?

Tô Căng Bắc ho khan:

- Không ai không còn, mau vô lên đường, nép dọn xuất trừng trị.

- Dạ!

Mấy ngày sau đó, chương trình của Tô Căng Bắc đều đẫy ắp, cô tráng lệ đóng góp phim, cũng tráng lệ mẻ dung dịch theo đuổi lời nói dặn dò của chưng sĩ Chu Thời Uẩn.

Cuối nằm trong, phân cảnh của cô ấy vô “Thành nguy nan cơ” đã mất. Trưa hôm cơ, cô nép dọn kết thúc tư trang ngay tắp lự ý định tách lên đường. Nếu là trước đó, Lúc kết thúc việc làm, trước tiên cô tiếp tục về Tô gia tuy nhiên thứ tự này cô lại lựa chọn thành phố Hồ Chí Minh điểm Chu Thời Uẩn ở.

Hà Địch lúc đầu cũng ko xem xét, Tô Căng Bắc khi nghỉ dưỡng đều ở lại nhị thành phố Hồ Chí Minh này, vì như thế một thành phố Hồ Chí Minh đem người thân và một thành phố Hồ Chí Minh thì đem các bạn. Nhưng sau lúc tới điểm, Tô Căng Bắc lại bảo chưng tài tài xế về phía cơ sở y tế khiến cho cô giật thột, con cái nhỏ này căn phiên bản là đi kiếm tình lang!

Xe lên đường được nửa đàng, Hà Địch tự nhiên cả kinh nói:

- Đợi đã! Bác tài, trong thời điểm tạm thời tạm dừng.

Tô Căng Bắc:

- Sao thế?

Hà Địch run sợ nhìn Smartphone địa hình, cô ko vấn đáp Tô Căng Bắc nhưng mà gọi một cú năng lượng điện thoại:

- Cái gì? Chuyện này trọn vẹn ko thể… Cô phát biểu gì? Đợi tiếp tục, chuyện này tôi cần thiết đánh giá lại…

Tô Căng Bắc thấy vẻ mặt mũi Hà Địch phi lý, sau cùng tráng lệ hỏi:

- Xảy đi ra chuyện gì?

Hà Địch húi máy, trừng Tô Căng Bắc:

- Chị phát biểu hôm cơ sao em lại đẩy chị và Tiểu Oai lên đường chứ, hóa đi ra là chưng sĩ Chu tới!

Tô Căng Bắc sững sờ:

- A… bị chị trừng trị hiện tại rồi.

- Em đó! Tới thì cho tới, tụi em thực hiện đi ra trận đánh rộng lớn vì vậy thực hiện gì!

Tô Căng Bắc chớp chớp đôi mắt, vẻ mặt mũi vô tội:

- Tụi em thực hiện đi ra trận đánh rộng lớn hồi nào?

- Em coi đi!

Hà Địch trả địa hình cho tới trước mặt mũi cô:

- Trắng trợn tiếp cận chống người tớ, bị phóng viên báo chí chụp lại rõ nét nè.

- Đệch.

Tô Căng Bắc ko nhịn được phát biểu lời nói thô tục:

- Em rõ nét đặc biệt nhã nhặn, sao còn tồn tại người theo đuổi chứ!

- Ai biết, có thể thứ tự này rủi ro, khuôn mặt mũi chưng sĩ Chu bị chụp khá rõ rệt, người quen thuộc biết có lẽ rằng nhận ra!

Tô Căng Bắc cởi hàng loạt hình họa đi ra coi.

Chu Thời Uẩn ngồi vô xe cộ, cô đứng bên phía ngoài xe cộ, nhị người “liếc đôi mắt trả tình” qua quýt hành lang cửa số xe cộ.

Ga đi ra hotel, nhị người nằm trong xuống xe cộ, nằm trong vô cầu thang máy.

Chu Thời Uẩn Open chống mang đến cô, cô phi vào, “khoảnh tương khắc hoan lạc” lờ mờ mờ ảo ảo?

Hà Địch nói:

- Bác tài, tài xế cho tới hotel. Bây giờ chớ lên đường cơ sở y tế, ai biết đem người theo đuổi tất cả chúng ta hay là không.

Tô Căng Bắc nhăn mặt:

- Được rồi, chỉ rất có thể vì vậy.

Bệnh viện Viện Y học tập Kinh Lập 1, vài ba hắn tá tụm lại tíu tớ tíu tít tám chuyện.

- Nè, những cô nhìn gì thế?

Lâm Thanh Duy đúng vào lúc đi qua, vỗ vai một hắn tá không xa lạ này cơ.

- Bác sĩ Lâm.

Các hắn tá thấy anh, đôi mắt sáng sủa rực lên:

- Bác sĩ Lâm anh coi tin cậy hot vui chơi giải trí thời điểm ngày hôm nay chưa?

Lâm Thanh Duy nhún vai:

- Chưa, sao thế?

- Vậy anh coi nè anh coi nè!

Y tá nọ vội vã kéo anh về phe mình:

- Người này còn có cần chưng sĩ Chu không?

Lâm Thanh Duy:

- Sư huynh? Tin hot giải trí?

- Phải, nhìn loại nào thì cũng thấy tương tự.

Lâm Thanh Duy khó khăn nhưng mà tin cậy được, cởi hình họa bên trên Smartphone zoom lớn nhất, kể từ từ trợn mắt:

- Hình như… thực sự đem tương đối tương tự.

- Đúng không? Anh cũng thấy tương tự à?

Vẻ mặt mũi hắn tá kích động:

- Nói vậy chưng sĩ Chu và Tô Căng Bắc thực là 1 trong những cặp, trời ơi, trị căn bệnh trị đi ra tình yêu rồi.

Lâm Thanh Duy coi không còn nội dung bài bác báo từ trên đầu cho tới cuối:

- Sao, sao rất có thể, sao sư huynh…

- Sao ko thể, cô Tô đẹp mắt vì vậy, trước đó tôi tiếp tục thấy mối liên hệ nhị người bọn họ ko thông thường rồi, ko ngờ đấy.

Lâm Thanh Duy nhét địa hình vô tay hắn tá, vội vã vàng chạy cho tới điểm Chu Thời Uẩn.

- Sư huynh!

Lâm Thanh Duy quên gõ cửa ngõ tiếp tục thẳng xông vô. Cạnh vô, Chu Thời Uẩn và Tiêu Viễn Tống đang được thảo luận về một triệu chứng căn bệnh lếu láo tạp khó khăn giải quyết và xử lý.

Tiêu Viễn Tống ko đồng ý:

- Thanh Duy, tiếp tục phát biểu từng nào thứ tự rồi, chớ cứ ào ào như vậy.

- lõi biết, tuy nhiên thứ tự này còn có chuyện khẩn cung cấp.

Lâm Thanh Duy túm lấy cánh tay Chu Thời Uẩn:

- Sư huynh, anh, anh và Tô Căng Bắc lên đường mướn phòng?!

Chu Thời Uẩn:

- …

Tiêu Viễn Tống:

- …

- Em coi thông tin rồi, hình của nhị người bị paparazzi chụp ở hotel là thiệt sao?

Tiêu Viễn Tống bất thần nhìn Chu Thời Uẩn:

- Khách sạn? Thời Uẩn, cậu và cô Tô…

Chu Thời Uẩn tương đối bất thần tuy nhiên đặc biệt nhanh chóng ngay tắp lự thản nhiên, mặc dù sao cũng ko cần thứ tự thứ nhất bị chụp.

- Sư huynh, lợi sợ hãi nha, lại đạt được mối liên hệ với Tô Căng Bắc, vậy… lúc nào thế?

- Khi nào?

Chu Thời Uẩn tạm dừng, nói:

- Hơn nhị mươi năm trước đó.

Xem thêm: hàn tam thiên tô nghênh hạ

Lâm Thanh Duy:

- Hả?

Lời tác giả: Muốn truy cứu vớt mối liên hệ thân mật chưng sĩ Chu và Bắc Bắc ngược thực cần ngược về rộng lớn nhị mươi năm trước đó, ừm… gần như là khi mới nhất sinh đi ra, vì vậy, người phàm tiếp tục không hiểu biết nhiều được.