phế căn vô địch

Bên cạnh loại suối nhỏ bên dưới đỉnh núi Tiêu Dao, một cô nàng nhỏ xinh rất đẹp đang được ngồi bên trên tảng đá. Đôi chân white nõn liên tiếp đung trả vô làn nước khiến cho vô số bọt nhỏ phun tung lên. Lòng cẳng chân nường mịn màng như khối đậu phụ, nước domain authority hồng hào nom rất rất thích mắt. Nàng một vừa hai phải dìm nga bài bác hát, một vừa hai phải cọ đụn bùn nhão đang được bám bên trên đôi bàn chân ngọc. Vừa rồi với mưa rộng lớn, bên trên tuyến đường khu đất này toàn là bùn. Cô gái nhỏ không cẩn thận nên giẫm trúng. Nàng với tính ưa thật sạch nên ko cơ hội này Chịu đựng được, chỉ rất có thể dỡ vớ giầy, cọ tinh khiết chân bản thân rồi mới nhất chuồn tiếp. Cô gái nhỏ vùng dậy, sửa quý phái tóc, chỉnh lại phái mạnh trang bên trên người, thay cho thay đổi dung mạo của tớ. Hôm ni, nường nữ giới fake phái mạnh trang, thay cho thay đổi dung mạo Tột Đỉnh Tiêu Dao là nhằm thực hiện một việc vô nằm trong cần thiết. Mưa dần dần nhỏ chuồn, nường nâng đôi bàn chân trần ẩm ướt sũng lên, lấy khăn gấm vệ sinh thô không còn nước rồi thay đổi qua 1 song giầy không giống, nối tiếp chuồn về phía quật môn. Cuối nằm trong, trước quật môn, nường gặp gỡ được đại sư huynh của Tiêu Dao phái. "Đệ đó là Liễu Thiên Diệp?" Liễu Thiên Diệp trong năm này mươi nhị tuổi tác, phiên này Tột Đỉnh Tiêu Dao nhằm bái sư. Vừa vô quật môn, gặp gỡ được đại sư huynh của tớ, Vũ Trần, ngay lập tức tá hỏa tựa như gặp gỡ được thiên nhân. Đại sư huynh đích đằm thắm đi ra quật môn đón nàng? Từ khoảnh xung khắc đại sư huynh bước đi ra cửa ngõ núi, một đằm thắm bạch nó ko nhiễm lớp bụi trần khiến cho cảnh quan xung xung quanh đùng một phát sáng sủa bừng lên. Một phần thân áo white giản dị, hoa mỹ, dung mạo tuyệt thế ko thể tủ không còn khí hóa học cao quý, lãnh ngạo, ánh nhìn lạnh lùng ăm ắp rét mướt lùng tựa như rất có thể chiếu trực diện vô lòng người. Chim cất cánh thú chạy từng tư phía đều thần phục, kính cẩn cúi người trước hắn, tỏ vẻ kính trọng. Đây là phiên trước tiên Liễu Thiên Diệp gặp gỡ một người kỳ kỳ lạ cho tới vậy, trong những khi tức thời, tá hỏa mà đến mức quên thi đua lễ. Nàng thậm chí còn cảm nhận thấy tương đối kinh khủng hãi vị đại sư huynh với biểu tình lãnh khốc này. Đôi đôi mắt rét mướt buốt như nước của Vũ Trần khẽ quét tước qua loa nường, khoé mồm nhằm lộ nụ cười cợt. "Đệ đó là người được tuyển chọn lựa chọn vô số những đồ đệ nước ngoài môn, Liễu Thiên Diệp?" Lúc này Liễu Thiên Diệp mới nhất kịp phản xạ, khom người, lẹo tay thi đua lễ. "Liễu Thiên Diệp bái con kiến Đại sư huynh." Vũ Trần: "Đệ là kẻ ở đâu?" Liễu Thiên Diệp: "Nhân sĩ Nam Dương." Vũ Trần: "Kể kể từ thời điểm hôm nay, đệ đó là một trong mỗi đồ đệ đích truyền của Tiêu Dao phái, đệ theo đuổi tớ, tớ dẫn đệ cho tới gặp gỡ sư tôn." Liễu Thiên Diệp: "Vâng." "Hô” Trong lòng Liễu Thiên Diệp thì thầm thở phào một tương đối, cảm nhận thấy thoải mái hắn. Mặc mặc dù nom đại sư huynh có vẻ như thanh lãnh, tuy nhiên lại là kẻ hiền khô hoà, ko tự động cao tự động đại. Gan của Liễu Thiên Diệp to hơn. Nàng nom ngôi trường thám thính bên cạnh hông Vũ Trần, nhịn ko được hỏi: "Đại sư huynh, huynh là thám thính tu à?" Vũ Trần nghe vậy ngẩn người, bởi dự một ít, gật đầu: "À?... Cũng... rất có thể coi là như thế." Tính tình Liễu Thiên Diệp còn tương đối trẻ em con cái, mến khoa trương vùng. Nàng sôi sục chạy cho tới sát bên Vũ Trần, hưng phấn nói: "Đệ cũng chính là thám thính tu, lúc này vẫn tu được cho tới cảnh giới "Kiếm Tâm Thông Minh" rồi. Đại sư huynh, huynh vẫn tu luyện thám thính pháp nhiều năm như thế rồi chắc chắn rất rất lợi kinh khủng đúng không nhỉ. Sau này, đệ rất có thể tu luyện thám thính đạo với huynh không?" Vũ Trần hít một tương đối thiệt thâm thúy, nối tiếp chứa chấp bước, ko thưa gì. Liễu Thiên Diệp tưởng là Đại sư huynh chê tu vi của tớ vượt lên trước thấp, ngay lập tức thưa tiếp: "Đại sư huynh, huynh chớ hiểu nhầm. Đệ chỉ một vừa hai phải mới nhất chính thức tu tập dượt thám thính đạo nên cảnh giới mới nhất thấp như vậy. Có điều, tu vi của đệ vẫn chính là Trúc Cơ hậu kỳ, chuẩn bị cho tới Kết Đan rồi. Thật tê liệt." Sắc mặt mũi Vũ Trần tương đối sầm lại vẫn ngỏ mồm biểu dương nường. "Ừm, ko tệ, ngược nhiên là kỳ tài ngàn năm mới tết đến gặp gỡ được. Mới mươi nhị tuổi tác đang đi tới Trúc Cơ hậu kỳ. Ha ha... ko tệ." Tuy Vũ Trần mỉm cười cợt, tuy nhiên nụ cười cợt lại rất rất gượng gập gạo, gân xanh rì bên trên trán nổi ăm ắp cả lên. Những lời nói một vừa hai phải rồi cũng chính là suy nghĩ một đằng thưa một nẻo. Hai vị sư đệ theo đuổi sát bên liếc mắt nom nhau, trong tâm địa đều thì thầm kêu một giờ đồng hồ "nguy rồi". Tiểu sư đệ mới nhất nhập môn này sẽ không biết trời cao khu đất dày, cứ luôn luôn chọc trúng vệt thâm sẹo của Đại sư huynh. Hai người bọn họ liên tiếp nháy đôi mắt với Liễu Thiên Diệp, ham muốn ám chỉ nường chớ nói đến chuyện này nữa. Nhưng Liễu Thiên Diệp ko hề hoặc biết, lại tò mò hỏi: "Sư huynh, huynh vẫn tu luyện nhiều năm rồi, đang được ở cảnh giới này vậy?" Hai mặt mũi thái dương Vũ Trần nổi ăm ắp gân xanh rì, rốt viên ko thể nhịn được nữa, rống lên một câu. "Ranh con cái, ngươi với biết phiền ko thế hả. Trúc Cơ kỳ là rất rất xuất sắc à?" "Hả?" Liễu Thiên Diệp không thể nào ngờ được rằng vị Đại sư huynh hiền hòa như tiên nhân đó lại tâm sự bao nhiêu lời nói như thế với bản thân, khuôn mặt mũi nhỏ tức khắc đỏ gay bừng lên, cúi đầu không đủ can đảm thưa đồng thời. Trong hốc đôi mắt nường tràn trề nước đôi mắt, một vừa hai phải uất ức lại một vừa hai phải khó khăn hiểu. Không biết rốt cuộc tôi đã thực hiện sai điều gì. Hai thương hiệu đồ đệ đứng cạnh kinh hoàng, bộp chộp vàng khom người thỉnh tội: "Đại sư huynh loại tội, là vì lỗi của bọn đệ. Trước khi lên núi bọn đệ dường như không dạy dỗ mang lại đệ ấy biết môn quy." Ánh đôi mắt Vũ Trần man rợ quét tước qua loa nhị người bọn họ. Nếu trước tê liệt một giây, hắn tựa như một vị tiên nhân ko bám sương lửa trần thế thì thời điểm hiện tại lại không khác gì ác quái. Hai thương hiệu đồ đệ cảm nhận thấy bản thân tựa như nhị con cái thỏ bị sư tử nom chằm chằm, cho tới thở cũng không đủ can đảm thở mạnh, bên trên sườn lưng tràn trề những giọt mồ hôi. Vài giây đồng hồ đeo tay sau, Vũ Trần hít thâm thúy một tương đối, bình ổn định xúc cảm. Hắn trả tay sờ sờ kiểu mẫu đầu nhỏ của Liễu Thiên Diệp: "Lần này bỏ lỡ. Lần sau ghi nhớ chớ thưa bừa bãi nữa. hiểu chưa?" Liễu Thiên Diệp chạng tay nhỏ, vệ sinh nước mắt: "Xin lỗi Đại sư huynh. Đệ biết sai rồi, phiên sau đệ chắc chắn tiếp tục cảnh báo." Kỳ thiệt, cho tới lúc này nường vẫn sầm uất không hiểu biết, ko biết bản thân đắc tội với đại sư huynh nơi nào. Vũ Trần dẫn nường chuồn trực tiếp vào trong 1 vách núi, bước lên một cây cầu vồng. Cây cầu vồng này sáng sủa lộng lẫy, quật ly bên dưới với mây thong manh quấn xung quanh, ko biết thâm thúy cạn. Liễu Thiên Diệp ko ngoài cảm nhận thấy yêu thương mến, say sưa, thì thầm kêu ca nhỏ: "Quả thực là tiên quật." Vũ Trần rét mướt nhạt nhẽo nói: "Cẩn thận đường trơn trượt, phía bên dưới là vực thâm thúy ko lòng, một khi rơi xuống là ko lên được nữa đâu." Liễu Thiên Diệp lại chính thức hưng phấn: "Vâng, đệ biết rồi." Bọn bọn họ chuồn bên trên cây cầu vồng này ước đạt nửa canh giờ, mây white từ từ mỏng tanh, ở đầu cuối cũng tới điểm cuối. Phía trước đó là chủ yếu năng lượng điện Tam Thanh, điểm chưởng môn của Tiêu Dao phái là Lý Đạo Tử tu hành. Vũ Trần rét mướt nhạt nhẽo nói: "Tiểu sư đệ" Liễu Thiên Diệp: "Vâng." Vũ Trần: "Lát nữa tiếp tục gặp gỡ sư phụ, nếu như Tử Dương và Thuần Dương đều ko dạy dỗ đệ môn quy vậy thì nhằm tớ dạy dỗ đệ. Phái Tiêu Dao của tất cả chúng ta cũng không tồn tại rất nhiều quy củ, chỉ vài ba điểm thế này thôi: 1. Không được khi sư khử tổ. 2. Không được chào bán rẻ mạt sư huynh đẹ. 3. Không được cấu kết yêu thương lặn. ... ... ..." Liễu Thiên Diệp nghe rất rất để ý. Quả thực, môn quy của Tiêu Dao phái ko phiền hà, phức tạp và nghiêm nghị xung khắc như thể những trường phái không giống mà trái ngược có vẻ như khá dễ ợt. Chỉ cần thiết ko phạm nên sai lầm không mong muốn rộng lớn gì thì đều rất có thể được buông bỏ.