nhật ký nổi tiếng của nữ minh tinh

"Cùng tôi xuống địa ngục?"

Trình Hạ vội vàng vàng hé mồm, "Cô nom xung xung quanh coi, không tồn tại ai, cô cứ vậy tuy nhiên nhảy xuống, tiếp tục không tồn tại ai tạo nên tôi xuống địa ngục!"

Bạn đang xem: nhật ký nổi tiếng của nữ minh tinh

Trần Hoàn nhanh gọn bắt chặt lan can, xung xung quanh, nom xuống bên dưới, trong cả bác bỏ sĩ mới nhất vừa phải xem chừng cô cũng ko thấy đâu, vô tầm đôi mắt chỉ mất tía người là cô, Trình Hạ và Lãng Mẫn. Bốn phía trọn vẹn yên lặng tĩnh, tương tự toàn cỗ trái đất chỉ mất tía người chúng ta vậy.

Lãng Mẫn liếc nom điện thoại cảm ứng địa hình đang được lắc, trong trái tim hốt hoảng.

Không biết ai đó đã báo công an, xe cộ cứu nạn chỉ mươi phút nữa sẽ tới. Một khi xe cộ cứu nạn xuất hiện tại, Trần Hoàn thiệt sự tiếp tục không hề đàng tháo lui. Anh trọn vẹn chắc chắn rằng, với cá tính của Trần Hoàn, khi trông thấy xe cộ cứu nạn tiếp tục ngay tức khắc nhảy xuống, cô ko thể chịu đựng đựng được việc sinh sống tuy nhiên trông thấy thông tin "Mất mặt" của tôi. Dĩ nhiên vận tốc của truyền thông cũng sẽ không còn chậm trễ rộng lớn xe cộ cứu nạn.

Soạn lời nhắn, điều động người cho tới những kí thác lộ xung xung quanh ngăn ngừa toàn bộ loại xe cộ, người cút vô.

Trần Hoàn lo lắng nom Lãng Mẫn.

Không đợi Lãng Mẫn phản xạ, Trình Hạ giành phát biểu trước: "Cô chớ nom cậu ấy, cậu ấy theo dõi sự dặn dò dò xét của cô ấy tin báo cho những tòa biên soạn rộng lớn, tuy nhiên tuy nhiên, toàn bộ đã trở nên tôi ngăn chống lại rồi. Trần Hoàn, so với quyền lực bên trên tay tôi, cô cũng biết đôi khi tuy nhiên. Cô với nhảy, cơ phiên bản cũng ko hề tác động cho tới tôi, còn ko bởi trở lại, nỗ lực thao tác làm việc siêng năng nhằm nâng lên quyền lực."

Trần Hoàn ko tin cậy, "Không thể nào!"

Cô vừa phải cảnh giác nom Trình Hạ và Lãng Mẫn, vừa phải vươn tay sờ điện thoại cảm ứng địa hình đặt tại bên trên lan can. Cô đăng Weibo, cô đăng Weibo, quý khách tiếp tục biết.

Đăng nhập Weibo ko thành công xuất sắc.

WeChat, QQ, toàn bộ social đều ko thể truy vấn vô.

Làm sao lại như vậy? Trình Hạ trộm toàn bộ thông tin tài khoản của cô?

Trần Hoàn vẫn ko chịu đựng kể từ quăng quật, gọi điện thoại cảm ứng, cô vẫn hoàn toàn có thể gọi điện thoại cảm ứng. Trong nháy đôi mắt khi cô ấn gọi điện thoại cảm ứng, Trình Hạ nâng cao thâm, vẫy tay, phía đối lập với người phát động công cụ, toàn cỗ tín hiệu vô chống này đều bị thực hiện nhiễu.

Điện thoại của Trần Hoàn hiển thị, không tồn tại sóng.

"Cô!"

Một giây trước lúc tín hiệu bị rơi rụng, Lãng Mẫn cảm nhận được lời nhắn, người kéo cho tới rất nhiều, chúng ta tối đa chỉ hoàn toàn có thể ngăn ngừa tăng tía phút.

Trình Hạ sử dụng cả tấm lòng nhằm thủ thỉ với Trần Hoàn, tương tự ko treo ngẫu nhiên thiết bị bảo lãnh nào là tuy nhiên di chuyển phía trên giây thép, nên trải qua một quãng chão hẹp mới nhất tính là thành công xuất sắc, chỉ việc sai lầm đáng tiếc một chút ít, tiếp tục bắt gặp vạn kiếp bất phục. Nhưng bên trên mặt mũi cô vẫn rất rất tự do thoải mái, "Trần Hoàn, tôi coi cô là 1 trong những phe đối lập mạnh mới nhất thủ thỉ với cô, thiệt sự ham muốn thắng tôi, trở lại, tất cả chúng ta sánh tài vô phim năng lượng điện hình ảnh. Nếu cô thiệt sự nhảy xuống, mới nhất đó là trọn vẹn không tồn tại thời cơ thắng tôi."

Trần Hoàn vứt quăng quật điện thoại cảm ứng địa hình, lòng tin và khung người cũng cũng chính vì căng thẳng mệt mỏi khi phía trên cao vô thời hạn nhiều năm tuy nhiên vạc run rẩy, cỗ dạng này của cô ấy, còn tồn tại thời cơ thắng sao?

"Bệnh trầm tính cũng ko nên là căn bệnh nan nó, trong khoảng cũng đều có không ít người từng bị căn bệnh trầm tính, ko nên thường rất nhanh chóng ngoài sao? Thậm chí, xúc cảm mẫn cảm rộng lớn sẽ hỗ trợ hiểu rõ sâu xa anh hùng chất lượng tốt rộng lớn."

Trần Hoàn lại về bên cỗ dạng lúc đầu, bắt lan can, ko nhảy xuống, tuy nhiên cũng ko trở lại.

Cô cần thiết một nguyên do nhằm trở lại.

Đầu óc láo lếu loàn của Trình Hạ xoay gửi vận tốc cao, ước ham muốn lúc đầu của cô ấy tớ. . . . . .

"Cô thực sự ham muốn biết trước khi tại vì sao Tống Dịch chỉ yêu thương cô một ngày vẫn chia ly không? Lý bởi cô biết ko chính, cô trở lại tôi tiếp tục phát biểu mang lại cô biết."

Trần Hoàn nghi ngại nom Trình Hạ, "Tại sao cô chất lượng tốt với tôi như vậy?"

Chắc là cũng chính vì áy náy, chỉ việc cô nhảy xuống, Trình Hạ chắc chắn rằng tiếp tục áy náy cả đời.

Trình Hạ cười cợt nhẹ nhõm, "Cuộc sinh sống của những người thắng cuộc quá nhàm ngán, cô coi như thể tôi mò mẫm nụ cười cút, nếu như cô thiệt sự hoàn toàn có thể vượt mặt tôi, tiếp tục rất rất thú vị."

Sóng điện thoại cảm ứng địa hình vẫn phục sinh rồi.

Lãng Mẫn thấy lời nhắn, ngăn hạn chế được xe cộ, vẫn với người xông vô, có lẽ rằng chỉ việc một phút nữa sẽ tới khám đa khoa.

"Chị Trần Hoàn, em sẽ hỗ trợ chị, tất cả chúng ta phối kết hợp. Một bản thân chị xuống địa ngục thì quá đơn độc."

Nửa câu sau là tiếng Trần Hoàn từng phát biểu. Cô ấy chắc chắn rằng không thích như vậy.

Lãng Mẫn khẩn trương nom Trần Hoàn.

Xem thêm: trọng sinh, điền văn làm ruộng

Trần Hoàn nom Lãng Mẫn đang được lo ngại, cùng theo với, Trình Hạ trọn vẹn trái lập rõ ràng rệt. Không nên vậy, cô không thích thành phẩm như vậy, cô không thích 1 mình đơn độc xuống địa ngục.

Ở vô con cái ngươi của Lãng Mẫn, ở vô ánh nhìn của Trình Hạ, rốt cuộc Trần Hoàn cũng dịch chuyển, cô demo bước đi vô vô.

Còn nửa phút. Lãng Mẫn ham muốn tiến bộ lên chung Trần Hoàn.

"Không được cử động!" Trần Hoàn đùng một cái quát tháo, ngừng động tác lao vào lại.

Lãng Mẫn ngay tức khắc tạm dừng, ngược tim cũng trở thành treo ngược thân mật ko trung. Nếu Trần Hoàn thấy người của tòa biên soạn, toàn bộ tiếp tục chấm không còn.

Cả người Trần Hoàn vẫn dịch chuyển vô phía bên trong lan can.

Nhưng, sau sống lưng của cô ấy, bên dưới sảnh khám đa khoa, người □□ thay cho máy hình ảnh cá thể đang đi vào. Lúc này, chỉ việc Trần Hoàn xoay đầu lại. . . . . .

Lãng Mẫn nhường nhịn như vẫn thoang thoáng nghe được giờ đồng hồ tự sướng rất rộng lớn ở bên dưới lầu, tương tự từng cây kim nhỏ, không ngừng nghỉ đâm vô vào ngược tim của anh ý.

"Mẹ!"

Tiếng đứa nhỏ nhắn kêu khóc lấn lướt tất cả, một cậu nhỏ nhắn 5, 6 tuổi hạc lảo hòn đảo chạy về phía Trần Hoàn. Mắt thấy cậu nhỏ nhắn chuẩn bị chạm vô lan can, Trần Hoàn bản năng với ĐK nhảy xuống, bao phủ lấy cậu nhỏ nhắn.

Nước đôi mắt chảy ăm ắp mặt mũi cậu nhỏ nhắn, mồm vẫn mơ hồ nước kêu: "Mẹ, người ko được quăng quật con cái lại 1 mình."

Trần Hoàn ôm cậu nhỏ nhắn thiệt chặt, tuy nhiên chỉ chớp đôi mắt, lại đẩy cậu nhỏ nhắn rời khỏi. Đôi đôi mắt tương tự chó sói nom chằm chằm Trình Hạ.

Trình Hạ mệt rũ rời khẽ hé miệng: "Tôi vẫn sớm biết."

Lãng Mẫn đứng thân mật Trần Hoàn và lan can, đảm bảo cô thiệt kỹ.

Dưới lầu, □□ máy hình ảnh cá thể khuynh hướng về phía Sảnh thượng, phát biểu với người nhảy lầu tuy nhiên, tại vì sao không tồn tại ai? Chẳng lẽ đơn thuần trình diễn kịch bị người tớ hiểu nhầm sao?

Trần Hoàn và nam nhi bị bác bỏ sĩ trả về chống căn bệnh.

Lãng Mẫn vẫn đứng ở Sảnh thượng, phân biệt là với tiếng ham muốn phát biểu với Trình Hạ.

Vừa vặn, Trình Hạ cũng đều có tiếng ham muốn phát biểu với anh.

Trình Hạ hé mồm trước: "Sau này tránh việc cho tới mò mẫm tôi nữa, cậu nên biết, cho đến lúc này cô ấy ko lúc nào là trách móc nhiệm của Cửa Hàng chúng tôi."

Phải, chỉ 1 mình anh cam tâm tự nguyện nhằm Trần Hoàn trở nên trách móc nhiệm của anh ý.

Lãng Mẫn: "Tôi nợ chị, tôi tiếp tục trả lại. Nhưng sau đây khi tôi ứng phó với chị, cũng sẽ không còn hạ thủ lưu tình."

Bây giờ ngẫm lại những tiếng Trình Hạ mới nhất vừa phải phát biểu với Trần Hoàn, anh càng cảm nhận thấy hãi kinh.

Trình Hạ cực chẳng đã nhấp lên xuống đầu, mệt rũ rời mà đến mức một câu cũng không thích phát biểu. Cơ thể mệt rũ rời, ngược tim càng mệt rũ rời rộng lớn.

"Đúng rồi, chuyện mới nhất vừa phải rồi chị đồng ý phát biểu với chị Trần Hoàn thì sao?"

Giọng của Lãng Mẫn vang lên ở sau sống lưng, tuy nhiên bước đi trở về phần bên trước của Trình Hạ lại không tồn tại tín hiệu tạm dừng, bạn nữ một ngày gì chứ, cô vốn liếng chẳng ghi nhớ gì cả.

Đi cho tới cửa ngõ Sảnh thượng, nhị bóng người đôi khi xuất hiện tại kể từ vô cầu thang máy.

Quả nhiên, còn cho tới cùng với nhau sao?

Trước mặt mũi Trình Hạ chợt tối sầm, yên lặng tâm trượt xuống.

Có người hứng cô.

Xem thêm: tiểu hà bạng

"Tại sao em ko nhằm người phát biểu mang lại anh biết?"

Trình Hạ nhắm đôi mắt lại nhỏ giọng lầu bầu, "Haizz, nhị tất cả chúng ta chỉ được một người sụp sụp thôi. Anh ko thể với chuyện, anh còn nên nuôi em bại ."

Sau bại, cô triệt triệt nhằm sở dĩ rơi rụng cút ý thức.