mộng trong mộng

mong-trong-mong

Khương Vũ trước khi ૮ɦếƭ hồi ức lại cả đời này của tớ, thảm kịch lớn số 1 nhập đời cô ko nên là vì thế gia đạo bần hàn khó khăn.

Bạn đang xem: mộng trong mộng

Mà là vì thế thực trạng trở ngại, tự động ti nhút nhát, gả cho 1 tên tra nam giới phú nhị đại chỉ coi cô là người thế thân thiện, sau thời điểm kết duyên thì bạch nguyệt quang đãng của hắn tao quay trở lại, cô ngay lập tức Chịu đựng đầy đủ vô vàn điếm nhục, tra tấn.

Đây đó là thất bại lớn số 1 nhập đời cô.

Sau bại cô bất thần ૮ɦếƭ cút, khi nhắm đôi mắt lại, ngỏ đôi mắt rời khỏi, cô đợt tiếp nhữa cù quay trở lại năm cô mươi bảy tuổi tác - khoảng chừng thời hạn bần hàn túng vô vọng nhất.

Không nên ai cũng có thể có thời cơ sinh sống lại đợt tiếp nhữa.

Vậy nên giờ phía trên, Khương Vũ đứng trước cổng mái ấm bản thân.

Trong ngõ hẻm nhỏ được xây cất kể từ thời những năm tám mươi, không hề bao lâu nữa điểm này tiếp tục nên dời cút.

Mà vận may nhì đời cũng ko rơi bên trên người Khương Vũ.

Vì ngày hôm nay, dì nhỏ cho tới mái ấm, người sử dụng năm ngàn tệ nhằm lừa lật người u đem trình độ chuyên môn văn hóa truyền thống không đảm bảo của cô ấy, kí nhập khế ước thế chấp vay vốn giải ngân cho vay mái ấm cửa ngõ.


Ngoài cổng đem rất nhiều láng giềng nhiều chuyện đang được vây xung quanh.

“Còn coi gì nữa, mau ký cút, mặc dù sao chị cũng trước đó chưa từng học tập ĐH, hiểu cũng không hiểu biết nhiều.”

Dì nhỏ khoác một cái váy cổ chữ V xẻ rộng lớn thêu hoa, đem theo gót khí hóa học ‘thời thượng’ mái ấm nhiều mới nhất nổi, không ngừng nghỉ quát tháo tháo: “Đừng suy nghĩ nhiều nữa, khoản học phí kỳ sau của phụ nữ chị ko nên không đủ năm ngàn tệ sao, nếu như không nên nể tình bà mẹ, tôi rất có thể nhanh gọn lẹ đem chi phí cho tới mang đến chị vì vậy chắc?”

Trên mặt mũi u Khương Vũ đem theo gót sự tự dự, nói: “Hối gì nhưng mà ăn năn, chị coi kĩ ko được sao, mặc dù sao cút nữa chuyện thế chấp vay vốn mái ấm cũng chính là chuyện rộng lớn nhưng mà.”

“Ồ, những cô chú bác bỏ láng giềng trình bày coi, tôi mang đến chi phí mái ấm chúng ta, chị ấy còn dám nạt tôi. Giống như tôi đang xuất hiện ý đồ gia dụng với u con cái chúng ta vậy. Được được được, tôi ấy, cũng chẳng thực hiện nổi vai kẻ ác này, tôi cút, tôi cút còn ko được sao?”

Dứt lời nói, dì nhỏ lấy cút khế ước thế chấp vay vốn nhập tay u Khương Vũ, xoay người mong muốn cút.

Mẹ Khương Vũ thấy khoản học phí tổn thất rồi, đang được mong muốn ngỏ mồm gọi dì tao lại.

Sau bại Khương Vũ đúng lúc vào trong nhà kéo u lại: “Đừng thắc mắc.”

Dì nhỏ vốn liếng dĩ cá Chắn chắn chị gái bản thân sẽ lưu lại bản thân lại, mặc dù sao cút nữa một phân chi phí rất có thể đẩy trượt một nhân vật hảo hớn nhưng mà, nếu mà không tồn tại năm ngàn tệ này, nửa năm tiếp theo của Khương Vũ rất có thể tiếp tục nên đương đầu với cảnh nghỉ ngơi học tập.

Mà dì tao vẫn bước rời khỏi thềm cửa ngõ, tuy nhiên u con cái nhì người vẫn không tồn tại động tĩnh gì.

Dì nhỏ đem chút nghi ngại xoay người, coi chúng ta một chiếc.

Nhìn thấy u con cái chúng ta không tồn tại ý níu lưu giữ, vẻ mặt mũi của dì tao ngay lập tức trở thành lúng túng, sau cùng vẫn cù vào: “Ôi chao, đều là kẻ một mái ấm cả, sao một ít tin tưởng cơ phiên bản cũng không tồn tại vậy.”

Khương Vũ cười cợt lạnh: “Sao vậy, dì nhỏ ko cút nữa à?”

Dì nhỏ lúng túng nói: “Không nên dì thấy đến hơn cả khoản học phí con cái cũng không tồn tại, sao dì nên mặt dày mày dạn mi dạn cho tới phía trên chứ, thiệt là…đầu trong năm này, kẻ mang đến mượn chi phí còn nên bị người vay mượn mượn tỏ thái phỏng, những cô dì chú bác bỏ, người xem trình bày coi.”

Đám tấp nập hóng hớt ko hiểu ra chân tướng mạo, cũng chính thức hùa theo…

“Đúng vậy, người tao mong muốn làm cho nhì người thịnh vượng, đó là chuyện rất hay nhưng mà.”

“Họ sản phẩm đem bổng tâm như vậy này, Cửa Hàng chúng tôi mong muốn còn ko được đấy!”

“Mau ký thương hiệu đi! Đừng luộm thuộm nữa, chi phí kể từ bên trên trời rơi xuống còn ko Chịu đựng nhặt sao?”

Khương Vũ quét dọn đôi mắt coi chỗ đông người vào hùa, lạnh lẽo lùng mỉa mai: “Nếu tựa như các người ngưỡng mộ vì vậy, thời cơ đảm bảo chất lượng kể từ bên trên trời rơi xuống, vậy thì Cửa Hàng chúng tôi nhượng bộ cho những người đấy, tự động đem bong mái ấm của những người cho tới phía trên thế chấp vay vốn, góp vốn đầu tư nhập dự án công trình của dì tao, tôi ko ngăn ngừa đâu.”

Các láng giềng liếc mắt coi nhau, sau này cũng không đủ can đảm lên giờ đồng hồ nữa.

“Nha đầu này thiệt chẳng biết ăn trình bày, nếu như không nên dì thấy nhì u con cái cô phái đẹp ngược khuôn, cần thiết gì nên giúp sức nhì người vì vậy chứ!”

Dì nhỏ kéo tay u của Khương Vũ, phô trương nói đến dự án công trình nhập tay dì tao đảm bảo chất lượng ra sao, số chi phí tìm được tiếp tục phân tách mang đến chúng ta bao nhiêu…

“Tôi từng học tập ĐH, tôi tiếp tục lừa chị sao, chị ko biết góp vốn đầu tư thì trả mang đến tôi là chính rồi.”

Dì nhỏ là kẻ từng học tập qua quýt trung cấp cho nghề nghiệp, đó cũng đó là loại nhằm dì tao huênh phí trước mặt mũi u Khương Lệ, tự động xưng bản thân là SV.

Mẹ cô là chị cả nhập mái ấm, vậy nên mặc dù là kết quả xuất sắc ưu tú tuy nhiên lại thất bại dì nhỏ kể từ nhỏ bé vẫn biết mếu máo, biết rầm rĩ, biết thực hiện nũng nên ở nhập mái ấm dì tao cũng rất được cưng chiều rộng lớn, người rộng lớn nhập mái ấm xay bà thực hiện chị gái nên nhượng bộ mang đến em.

Vậy nên, bà cũng chỉ đành đem thời cơ học tập mang đến dì nhỏ, còn bản thân thì sớm vẫn ra bên ngoài đi làm việc.

Vì vẻ bên ngoài xuất bọn chúng nên u cô đã thử phái đẹp tiếp viên nhập sàn bar nhập một khoảng chừng thời hạn lâu năm, cuộc sống thường ngày chật vật.

Mà dì nhỏ của cô ấy tuy rằng đem thời cơ học tập tuy nhiên chỉ học tập trung cấp cho nghề nghiệp nhưng mà thôi. Sau này gả cho 1 người ông chồng thực hiện ăn, tuy rằng nhập mái ấm cũng có thể có ĐK vẫn luôn luôn mong muốn chèn lấn mái ấm Khương Vũ.

Dù sao cút nữa, nhập mái ấm luôn luôn ý niệm rằng rộng lớn nên đỡ đần nhỏ, phía trên đó là lý lẽ nhưng mà thân phụ u giáo dục kể từ lúc còn nhỏ bé,

Vậy nên, trong mỗi trong năm này dì nhỏ ko biết vẫn lấy từng nào chi phí kể từ vị trí u cô, lúc này lại tính cho tới tòa nhà có một không hai của nhì u con cái.

Khương Vũ ko thể nhẫn nhịn nhằm dì tao cứ mãi lấn cho tới được nữa.

Cô ko thèm nghe lời nói ngụy biện vẽ rời khỏi cái bánh vĩ đại vừa thơm vừa ngon của dì nhỏ, cô chỉ quét dọn đôi mắt coi toàn cỗ phần khế ước thế chấp vay vốn. tiếp sau đó ngay lập tức người sử dụng mức độ ném tờ khế ước ấy lên bàn…

“Nực cười cợt.”

Một giờ đồng hồ động rộng lớn vang lên khiến cho người xem đều lắc thót người, khó khăn tin tưởng coi Khương Vũ.

“Khương Vũ, mi đem ý gì?”

Khương Vũ hếch cằm cười cợt lạnh: “Dì nhỏ, dì thiệt sự nhận định rằng u tôi vô văn hóa truyền thống, nên tùy tiện kể từ bên trên mạng chuyên chở xuống 1 phần thích hợp đồng góp vốn đầu tư khuôn mong muốn lấy cho tới phía trên nhằm lừa mái ấm u tôi sao?”

Dì nhỏ bức ruột cho tới đỏ rực cả mắt: “Mày trình bày bậy gì vậy, ai trình bày là chuyên chở kể từ bên trên mạng xuống! Đây là thích hợp đồng góp vốn đầu tư của tôi, mặt mũi A còn tồn tại ký thương hiệu phía trên này! Tôi cũng ký thương hiệu rồi!”

Khương Vũ ko thời gian nhanh ko lờ lững cầm cố thích hợp đồng lên, tiếp cận trước mặt mũi dì nhỏ, chỉ nhập con cái vệt bên dưới góc phải: “Dì nhỏ, lượt sau thời điểm người sử dụng thích hợp đồng fake của những người tao, lưu giữ nên xóa con cái vệt cút. Nhà tôi ko có gì cả, ko cần thiết thế chấp vay vốn ở trong phần người không giống, học tập lực này của dì thiệt sự ko xứng đáng tin tưởng.”

Dì nhỏ nghe được những lời nói này, giận dỗi cho tới khuôn mặt white bệch.

Học lực của tớ ở năm 80, 90 cũng coi như thể ko tệ rồi, dì tao vẫn luôn luôn lấy học tập lực của tớ rời khỏi nhằm huênh phí trước mặt mũi chị gái, ko ngờ giờ phía trên lại bị con cái nhóc Khương Vũ khinh thường thường!

Dì tao khó khăn tin tưởng coi Khương Vũ, trọn vẹn ko ngờ cô con cháu gái nhút nhát, rụt rè vậy nhưng mà ngày hôm nay lại tương tự như trở thành một kẻ không giống, còn biết thổ lộ những lời nói này!

Không chỉ mất dì tao nhưng mà láng giềng xung xung quanh cũng cảm nhận thấy khó khăn tin tưởng.

Cô gái Khương Vũ này, trước giờ thường rất hướng về trong, tự động ti, mặc dù là Chịu đựng thiệt cũng chỉ nỗ lực cam Chịu đựng, lẳng lặng vệ sinh nước đôi mắt, ko khi nào dám nằm trong người tao đấu khẩu, thảo luận.

Dì nhỏ bị Khương Vũ vạch trần ngay lập tức mắc cỡ vượt lên hóa giận dỗi, đựng năm ngàn tệ bên trên bàn cút, bảo: “Không đem chi phí, vậy thì mi cứ đợi bị ngôi trường xua đuổi đi!”

Mẹ của Khương Vũ cũng khá giận dỗi, trình bày với dì ta: “Năm ngàn tệ mong muốn thay đổi lấy thế chấp vay vốn mái ấm. Cô ngược nhiên rất rất xuất sắc đo lường. Mau cút đi!”

Dì nhỏ tức cho tới sắc mặt mũi càng white nhợt rộng lớn, lớp phấn dày vì thế cơ mặt mũi teo rút lại nhưng mà rơi xuống: “Tôi ngay lưng phân tích và lý giải với chị! Vô văn hóa truyền thống, đợi tôi tìm được một trong những chi phí rộng lớn thì chớ hòng tôi phân tách một hào một cắc này mang đến u con cái nhì người!”

Nói rồi, dì tao xoay người tách cút.

Mà trong những lúc dì tao mong muốn bước ra bên ngoài, đem nhì người khoác cảnh phục đặt chân vào ngăn lối dì nhỏ.

“Nhận được dân bọn chúng báo án, ở phía trên đem người giở trò lừa hòn đảo.”

Nhìn thấy công an, khắp cơ thể dì nhỏ ngay lập tức mượt oặt, vịn tường run rẩy giọng nói: “Ai...ai giở trò lừa đảo! Tôi đang được nằm trong chị tôi bàn chuyện thực hiện ăn! Rốt cuộc là người này báo cảnh sát?!”

Khương Vũ điềm tĩnh nói: “Là tôi. Dì tao người sử dụng 1 phần thích hợp đồng fake, mong muốn lừa u tôi ký nhập khế ước thế chấp vay vốn mái ấm. Tình hình ví dụ thế này, van lơn công an đem dì tao về thẩm vấn tiếp tục rõ ràng.”

Cảnh sát ngay lập tức thẳng đem dì nhỏ tách cút, dì tao liều mình chống trả, kêu gào: “Không phải! Tôi ko có! Tôi ko lừa đảo!”

Cảnh sát nhận ra dì tao phản kháng khốc liệt vì vậy ngay lập tức thẳng còng tay dì tao lại, ở trước ánh nhìn tưởng ngàng của người xem đem dì tao lên xe pháo công an.

Không chỉ báo công an, Khương Vũ còn mong muốn mang đến dì nhỏ một bài học kinh nghiệm, nhằm dì tao biết, bản thân và u, chính thức từ thời điểm ngày ngày hôm nay sẽ không còn làm cho ngẫu nhiên ai bắt nạt nữa.

Hàng làng mạc xung xung quanh cũng tản cút, u cô lo ngại ngồi xuống, vuốt иgự¢ cảm thán, suýt nữa vẫn làm cho kẻ vô bổng tâm này gạt được tòa nhà rồi.

Đây là tiền bạc bà đi làm việc nhiều năm tích lũy, là chi phí các giọt mồ hôi xương tiết.

Bà trả tay chọc nhập đầu Khương Vũ: “Vật nhỏ như con cái, thông thường rắm cũng không đủ can đảm tấn công, ngày hôm nay sao đùng một phát như trở nên người không giống vậy?”

Sau bại Khương Vũ người sử dụng mức độ ôm siết lấy u bản thân, xúc cảm đem chút tổn thất kiểm soát: “Mẹ! Nhìn thấy u thiệt đảm bảo chất lượng vượt lên rồi! Tốt vượt lên rồi!”

Mẹ cô đem chút lóng ngóng, hấp tấp đẩy cô rời khỏi, nổi domain authority gà mắng: “Nha đầu ૮ɦếƭ chi phí, tợp thiếu sót dung dịch à!”

Khương Vũ nhảy cười cợt, kéo tay bà, thực hiện nũng: “Mẹ ơi, con cái đói rồi, con cái mong muốn ăn mì sợi u thực hiện.”

Mẹ cô cảm nhận thấy vô nằm trong ko bất ngờ, ngỏ mồm mắng: “Nhãi con cái ăn mãi ko biết no, bà già cả này dò xét từng nào tiền bạc đều chỉ bị con cái ăn sạch!”

Tuy là trình bày tuy nhiên tuy vậy bà vẫn ngay thức thì xoay người cút nhập nhà bếp thực hiện mì sợi mang đến Khương Vũ.

Thật rời khỏi, trước lúc sinh sống lại, mối quan hệ thân thiện Khương Vũ và u vẫn luôn luôn ko đảm bảo chất lượng.

Mẹ cô thương hiệu là Khương Mạn Y, người cũng tinh ranh xảo như thương hiệu vậy, bà là 1 trong những người phụ phái đẹp rất rất thắm thiết, mặc dù là nhập cuộc sống thường ngày gặp gỡ thật nhiều trở ngại cập kênh, tuy nhiên bà cũng không làm biến mất sự đơn giản nằm trong hạnh phúc.

Cả đời bà sinh sống nhập hồng trần, thực hiện gái buôn bán rượu, lúc này lại thực hiện việc làm mas sa, rất rất khuya mới nhất về, khó khăn rời ngoài các việc bị người không giống dị nghị.

Khương Vũ vì thế bị những lời nói trình bày vụn lặt vặt của láng giềng và bạn làm việc tẩy chay nên vẫn luôn luôn chê bai việc làm của u bản thân, không dừng lại ở đó khuôn mặt u cô rất rất xinh rất đẹp hấp dẫn, tính cơ hội đơn giản hăng hái, thông thường ngày luôn luôn cười cợt trình bày hạnh phúc nên cũng có thể có con trai yêu thương mến trình bày đùa với bà.

Khương Vũ khi nhỏ không hiểu biết nhiều chuyện, càng ngày càng nhận định rằng bà không tồn tại liêm sỉ, là 1 trong những người phụ phái đẹp phóng túng. vậy nên mối quan hệ u con cái vô nằm trong căng thẳng mệt mỏi, trình bày vài ba tía câu ngay lập tức tranh cãi.

Cô thậm chí còn từng người sử dụng những lời nói lẽ bất lương nhằm nguyền rủa bà.

Cho cho tới sau thời điểm Khương Vũ trưởng thành và cứng cáp mới nhất từ từ nắm chắc u bản thân nhịn nhục gánh vác mái ấm gia đình, nếu như không nên vì thế mức độ xay của cuộc sống thường ngày, u cô...sao lại rời khỏi nông nổi này.

Sau bại u cô căn bệnh nhưng mà tắt thở, việc này cũng trở nên cái tua lớn số 1 trong thâm tâm cô.

Khương Vũ kiếp trước thiệt sự là 1 trong những kẻ xấu xí.

Lần này, cô không thích lại hiểu nhầm u bản thân, cô mong muốn đảm bảo an toàn thiệt đảm bảo chất lượng người cần thiết nhất của tớ.

Khương Mạn Y thực hiện mì sợi mang đến Khương Vũ, Khương Vũ ăn từng ngụm vĩ đại, ăn cho tới ngon miệng.

Khương Mạn Y ghét bỏ vứt nói: “Ăn lờ lững thôi, không có bất kì ai giành với con cái đâu.”

“Con đói lắm rồi.”

“Tham ăn vì vậy, còn mong muốn múa tía lê gì chứ, thiên nga Khủng cất cánh ko nổi, dứt khoát chớ nhảy nữa, chuyên cần tiếp thu kiến thức, đua đậu ĐH, cũng ko cần thiết kiêng cữ ăn nữa, thường ngày mong muốn nên ăn gì thì ăn nấy, vì vậy ko tuyệt rộng lớn sao?”

Bà vừa phải trình bày thế, Khương Vũ ngay lập tức buông đũa.

Nếu như trước đó phía trên nghe thấy lời nói này, Khương Vũ chắc chắn tranh cãi với u, cô vẫn luôn luôn cảm nhận thấy u cô đang được coi thông thường, sỉ nhục oai nghiêm của cô ấy.

Kiếp trước, cô thiệt sự vẫn kể từ vứt cơn mơ nhảy của tớ, triệt nhằm phụ thuộc vào người ông chồng phú nhị đại của mình…

Sau bại cô mới nhất vạc xuất hiện, nếu mà không tồn tại kĩ năng và khả năng tồn bên trên, cô vốn liếng dĩ ko xứng đã có được oai nghiêm.

Khương Vũ cố ý lựa chọn rau xanh nhập chén bát nhằm ăn.

Cô múa kể từ nhỏ bé, dáng vẻ người rất rất rất đẹp, nhất là nhì đôi bàn chân thon lâu năm trực tiếp tắp, từng được nhà giáo vũ đạo khen: Cô cút dạy dỗ bao nhiêu chục năm rồi cũng trước đó chưa từng nhận ra đôi bàn chân này hoàn thiện như vậy.

Khương Vũ trời sinh hẳn là 1 trong những thiên nga white dang cánh bên trên vũ đài.

*
Lúc ăn cơm trắng kết thúc, Khương Mạn Y lại buồn râu vì thế khoản học phí học tập kỳ sau của phụ nữ. Không đem năm ngàn tệ này, Khương Vũ chắc chắn có khả năng sẽ bị buộc thôi học tập.”

“Hay là, chớ tới trường lớp vũ đạo nữa, lấy số chi phí bại đóng góp chi phí học tập.”

“Không được.” Khương Vũ Chắn chắn nịch: “Con chắc chắn nên khiêu vũ!”

Đây là ước mơ của cô ấy.

“Khiêu vũ có công năng gì chứ.” Khương Mạn Y bức ruột: “Chăm chỉ học tập mới nhất là đạo lý, u đó là vì thế không tồn tại văn hóa truyền thống nên Chịu đựng thiệt, có lẽ nào con cái mong muốn sau này cũng tương tự như u sao, là người vô văn hóa truyền thống, chỉ rất có thể bị người ta…”

Bà người sử dụng lại, lo ngại kể từ ngữ khốc liệt của tớ lại nằm trong phụ nữ tranh cãi.

Mà Khương Vũ cũng sẽ không còn cãi với bà, sau thời điểm sinh sống lại, cô dần dần hiểu u bản thân rộng lớn.

Không học tập ĐH, đó là chuyện nhưng mà Khương Mạn Y canh cánh trong thâm tâm, vậy nên bà mong muốn Khương Vũ rất có thể đua đậu một ngôi trường ĐH đảm bảo chất lượng, sau này rất có thể thực hiện trạng sư hoặc kế toán tài chính gì bại, rất có thể diện nhằm đi tìm kiếm chi phí tự động nuôi sinh sống bản thân.

“Mẹ chớ thắc mắc, con cái tiếp tục suy nghĩ cơ hội.” Khương Vũ yên ủi mẹ: “Lớp vũ đạo con cái vẫn nên cút, việc học tập con cái cũng ko lơ là!”

“Nhóc con cái rất có thể suy nghĩ rời khỏi cơ hội gì chứ.” Khương Mạn Y bất lực nói: “Chi vì thế thế chấp vay vốn tòa nhà này cút, hóa giải trở ngại trước đôi mắt.”

“Qua bao nhiêu năm nữa giá chỉ mái ấm Bắc Kinh tiếp tục tăng nhiều, đến thời điểm bại số chi phí bồi thông thường tiếp tục rất rất cao, u chắc chắn nên lưu giữ chặt tòa nhà này!”

Khương Mạn Y chỉ cảm nhận thấy Khương Vũ là kẻ si trình bày nằm mê, dọn dẹp chén đũa nói: “Được được được, phú nhị đại, con cái cứ mơ cơn mơ xuân thu của tớ đi!”

Khương Vũ tự động tiếp cận hiên nhà, lấy địa hình của tớ qua quýt.

Cô trùng sinh trở lại, ngoài các việc ký ức trước đó không mất đi, loại sót lại đó là dế yêu này cũng nằm trong cô xuyên về.

Trên điện thoại cảm ứng đạt thêm một chiếc phầm mềm gọi là Zhiguo* (知过)

*Tên phầm mềm lấy kể từ trở nên ngữ 知过必改,nghĩa là "Biết sai thì chắc chắn nên sửa".
Bọn bản thân nhằm là Zhiguo nhé chứ nhằm là phầm mềm "Từng biết" hoặc "Đã biết" thì nghe khá kỳ ^__^

Cái phầm mềm này còn có khá như là với ứng dụng nói chuyện như Wechat, thông tin tài khoản khoác quyết định của Zhiguo, gửi mang đến cô một lời nhắn, trình bày mang đến cô biết rằng:

“Thông qua quýt dế yêu này, bạn cũng có thể liên hệ với những người của sau này.”

“Mà trọng trách của người sử dụng đó là giúp sức người của sau này, rời ngoài những ăn năn hận và sai lầm đáng tiếc nhập đời chúng ta.”

“Sau khi thành công xuất sắc hùn chúng ta vắng vẻ hồi được, các bạn sẽ có được thù oán lao ứng, mời mọc đáp: Chấp nhận, ngỏ trọng trách mới nhất.”

Suy suy nghĩ xuất hiện nay trước tiên nhập đầu Khương Vũ chủ yếu là: Lừa đảo và chiếm đoạt tài sản.

Người lớn mạnh nhập thời đại mạng internet như cô, vẫn gặp gỡ nhiều trang mạng lừa hòn đảo, địa hình lừa hòn đảo, đương nhiên ko tin tưởng nhập cái phầm mềm ko xứng đáng tin tưởng này.

Nhưng cô cũng tương tự những kẻ bị lừa lật, khi một người bị xay cho tới không hề lối đi, trước đôi mắt chỉ với một ngọn rơm cứu vớt mạng, đem nên túm lấy ko đây?

Đa số chúng ta tiếp tục vấn đáp rằng chắc chắn túm lấy.

Khương Vũ cũng như vậy, khoản học phí 5000 tệ, nếu như không nộp được cô cũng chỉ đành kể từ vứt niềm mơ ước nhảy, cuộc sống thường ngày của cô ấy rất có thể tiếp tục thay cho thay đổi.

Cô lựa chọn tin tưởng cái phầm mềm này.

Cô nhắn tin tưởng mang đến thông tin tài khoản khoác định: “Tôi đồng ý trọng trách.”

Tài khoản trí tuệ tự tạo này rất mất thời gian cũng ko vấn đáp cô.

Khương Vũ thậm chí còn cảm nhận thấy cách thức của tớ rộng lớn bị đần, sao cô lại tin tưởng loại chuyện ly kỳ như vậy này chứ.

Xem thêm: con đường sủng thê

Hai mươi phút sau, mang trong mình 1 thông tin tài khoản thương hiệu là Mỹ Tử kết các bạn với cô.

Trong mục nói chuyện, cô đem người các bạn trước tiên - Mỹ Tử.

Mỹ Tử nhắn tin tưởng mang đến cô: “Xin chất vấn cô thiệt sự là kẻ trùng sinh trở lại năm năm trước ư?”

Đáy lòng Khương Vũ tò lần, đáp: “Đúng vậy.” Đồng thời cô vào trong nhà chụp tờ lịch mang đến cô tao coi, là ngày 28/6/2014.

Mỹ Tử tuồng như cũng đem theo gót tâm thái mong muốn demo, bảo:

“Năm năm trước là năm tôi điền nguyện vọng ĐH, tôi mong muốn cô rất có thể hùn tôi, tìm kiếm ra ‘tôi’ trước thời điểm ngày điền nguyện vọng, trình bày với ‘tôi’ rằng chắc chắn nên kiên trì ước mơ văn học tập, điền ĐH Bắc Thành. Đừng vì thế mong muốn ở nằm trong các bạn trai nhưng mà tiếp cận ngôi trường của anh ấy ấy, tôi vốn liếng dĩ không tồn tại hào hứng với chuyên nghiệp ngành tài chủ yếu, khiến cho tôi cả đời ăn năn hận.”

Khương Vũ cảm nhận thấy thái phỏng của Mỹ Tử này rất rất thực bụng, nếu mà cô tao thiệt sự là lừa hòn đảo, vậy thì biểu diễn xuất bại cũng vượt lên đỉnh rồi.

Chỉ là cô vẫn kiên trì cho tới trì, âm thầm bảo sẽ không còn trả chi phí mang đến đối phương, đối phương cũng ko lừa gì cô được, nằm trong lắm đơn giản mất công cút một chuyến.

Tại sao lại ko thử?

Khương Vũ: “Được, vậy làm thế nào tôi tìm kiếm ra cô đây?”

Mỹ Tử: “Tôi nhắn tin nhắn mang đến cô.”

Rất thời gian nhanh cô tao vẫn gửi vị trí ngôi trường học tập, lớp học tập mang đến Khương Vũ, thậm chí còn còn gửi tấm hình họa thời học viên của tớ qua quýt.

Mỹ Tử: “Căn cứ theo gót thời hạn ngày 28 mon 6 năm năm trước, thực sự khi mái ấm ngôi trường đòi hỏi điền giấy má nguyện vọng, lúc này vị trí cô là bao nhiêu giờ rồi?”

Khương Vũ: “Mười nhì giờ rưỡi trưa.”

Mỹ Tử: “Chiều ni tôi sẽ tới chống máy nhập ngôi trường điền giấy má nguyện vọng, chắc chắn nên ngăn ngừa tôi!!!”

Sau khi Khương Vũ có được vấn đề cũng ko suy nghĩ nhiều, vội vàng ra bên ngoài, cút trực tiếp cho tới ngôi trường của Mỹ tử: Tam Trung Bắc Thành.

Chương 2:

Ngồi bên trên xe pháo buýt cho tới vị trí của Mỹ Tử, Khương Vũ ngỏ phầm mềm lên tìm kiếm ra thông tin tương quan cho tới ứng dụng này.

Trong thông tin tài khoản đáp ứng, cô nhận ra thuyết minh đáp ứng của phầm mềm Zhiguo…

“Từng biết tuy nhiên ko thể sửa, bên trên đời cũng ko buôn bán dung dịch ăn năn hận.”

“Nhưng cũng nhờ đem phần mềm này, ngược dòng sản phẩm thời hạn, cho mình đợt tiếp nhữa sửa chữa thay thế sai lầm đáng tiếc, thời cơ vắng vẻ hồi tiếc nuối.”

“Chúng tôi là doanh nghiệp của trái đất sau này, ở trong mỗi không khí không giống nhau dò xét kiếm kẻ trùng sinh trôi lạc thời hạn, liên kết thân thiện sau này và vượt lên khứ, khiến cho bạn tìm tới thuở lúc đầu, đợt tiếp nhữa tạo ra sau này.

Quy tắc của những người nghịch ngợm như sau:

- Người trùng sinh ko van lơn trợ hùn khắp cơ thể sau này láo nháo lúc này, nếu như vạc hiện nay đem ngẫu nhiên hội thoại tương quan, nếu như không bỏ khế ước, tiếp tục trừ nhập thông tin tài khoản của những người trùng sinh, nếu mà thông tin tài khoản bị âm, người trùng sinh tiếp tục bặt tăm mãi mãi.

- Người trùng sinh ko thể đột biến tình yêu với người tiêu dùng.

Khương Vũ nhận ra nhì dòng sản phẩm quy quyết định này, quy quyết định điều một viết lách rất rõ ràng ràng hình trị sau thời điểm phạm quy tuy nhiên điều nhì lại ko viết lách rõ ràng quy tắc trị.

Không hiểu được sau thời điểm vi phạm tiếp tục xẩy ra điều gì, tuy nhiên cũng ko có gì cả, cô vẫn nên nghiên cứu và phân tích đạo đức nghề nghiệp công việc và nghề nghiệp thì rộng lớn.

Khương Vũ nối tiếp lướt xuống bên dưới, tìm kiếm ra một điều khiến cho cô yêu thích nhất đó là thù oán lao nhưng mà kẻ trùng sinh nhận được…

Căn cứ nhập Mức độ cạnh tranh của trọng trách, người trùng sinh rất có thể có được chi phí thù oán lao ứng. Căn cứ nhập số chi phí người tiêu dùng thanh toán giao dịch, phầm mềm Zhiguo tiếp tục nằm trong kẻ trùng sinh tổ chức phân tách 2:8.

Vừa nhận ra điều này, Khương Vũ âm thầm suy nghĩ phầm mềm này cũng coi như thể đem bổng tâm, trả phần rộng lớn quyền lợi đều cho tất cả những người trùng sinh.

Đơn giản hiểu lướt toàn cỗ quy tắc trọng trách, xe pháo buýt của Khương Vũ cũng ngừng bên trên điểm đến chọn lựa - Trường Tam Trung Bắc Thành.

Hôm ni là ngày điền nguyện vọng nhập chống máy của ngôi trường Tam Trung Bắc Thành, rất nhiều học viên rủ nhau cho tới ngôi trường, bên nhau thảo luận về ĐH nhưng mà mình thích điền.

Khương Vũ giờ phía trên vẫn còn đấy ngờ vực về trọng trách ly kỳ được mô tả bên trên phầm mềm.

Nhưng trường hợp khẩn cấp cho trước đôi mắt, cô ko kịp suy nghĩ ngợi nhiều, chắc chắn nên tìm kiếm ra Mỹ Tử trước khi cô gái điền nguyện vọng nhằm ngăn cô ấy lại!

Khương Vũ theo gót những học viên điền nguyện vọng cho tới chống máy, đã từng đi bao nhiêu vòng nhập chống máy lầu một tuy nhiên ko nhận ra Mỹ Tử, cô đoán rằng có lẽ rằng Mỹ Tử vẫn không tới.

Theo hồi ức của Mỹ Tử, thời hạn cô điền nguyện vọng là khoảng chừng nhì giờ, lúc này là 1 trong những giờ tư mươi phút.

Thế là, Khương Vũ tiếp cận bậc thang nên cút ngang nhằm cho tới chống máy, đợi Mỹ Tử.

Cầu thang này còn có học viên hỗ tương, Khương Vũ cảnh giác để ý khuôn mặt của từng đàn bà, toàn bộ đều rất khác với tấm hình chụp nhưng mà Mỹ Tử gửi cô.

Rất thời gian nhanh tiếp sau đó, mang trong mình 1 cô nàng khoác váy phồng white, tóc ngắn ngủi xuất hiện nay ở trượt rẻ mạt.

Bên cạnh cô mang trong mình 1 chàng trai khoác áo thể thao cút nằm trong.

Chàng trai này trẻ em tuổi tác tuấn lãng, sau sống lưng đem theo gót túi ba lô black color, đem giầy thể thao AJ, thanh xuân dào dạt.

Khương Vũ vừa phải coi ngay lập tức nhìn thấy, cô nàng này đó là Mỹ Tử nhập hình họa.

Chàng trai bại trình bày với Mỹ Tử: “Đừng tự dự nữa, tất cả chúng ta đua và một ngôi trường ĐH, học tập và một chuyên nghiệp ngành, mãi mãi ko tách xa thẳm.”

Trên mặt mũi Mỹ Tử nhường nhịn như đem chút khó khăn xử: “Nhưng anh lựa chọn chuyên nghiệp ngành tài chủ yếu, em ko hề hào hứng với ngành này, em mến viết lách văn, mong muốn lựa chọn ngành ngữ văn.”

Bạn trai lại bảo: “Không nên tất cả chúng ta vẫn phân tích rồi sao, điểm ai thấp rộng lớn tiếp tục nghe theo gót người bại, điểm của em cao hơn nữa anh rộng lớn tám mươi điểm, mặc dù anh vẫn muốn điền cũng ko nhập được ngôi trường em.”

Mỹ Tử nhíu mày: “Vậy anh ko thể chọn 1 ngôi trường ĐH vừa phải đem ngành tài chủ yếu vừa phải đem ngành ngữ văn sao?”

“Đại học tập tài chủ yếu Nam Thành là ĐH tốt nhất có thể anh rất có thể điền nhập, tuy rằng rằng không tồn tại ngữ điệu Trung tuy nhiên chuyên nghiệp ngành tài chủ yếu của chính nó rất rất lợi hãi. Em rất có thể nằm trong anh học tập tài chủ yếu. Hơn nữa, ngữ điệu Trung học tập kết thúc ra bên ngoài hữu ích gì, chỉ rất có thể thực hiện nhà giáo, cũng không tìm kiếm rời khỏi chi phí.”

“Nhưng em mến.” Mỹ Tử khó khăn xử nói: “Em học tập toán ko xuất sắc, học tập tài chủ yếu chắc chắn tiếp tục rất rất vất vả, sau này trình bày ko chừng cho tới việc làm cũng ko tìm kiếm ra.”

Ban trai ôm vai cô, thoải mái tự tin nói: “Em mặt mũi anh, về sau tất cả chúng ta kết duyên, em thực hiện bà nội trợ, ko cần thiết đi làm việc, anh nuôi em.”

Mỹ Tử coi cậu tao, cảm động hỏi: “Thật sao?”

“Đương nhiên, em tin tưởng anh không?”

“Em tin tưởng.” Mỹ Tử có được lời hứa hẹn của người sử dụng trai, lo ngại bên trên mặt mũi sau cùng cũng đổi thay mất: “Vậy tất cả chúng ta nhanh chóng cút điền nguyện vọng, nếu như không em hãi lát nữa em lại ăn năn hận.”

“Ừ!”

Bạn trai tóm tay Mỹ Tử, nhì người kiên quyết định tiếp cận chống máy.

Khương Vũ nhận ra trường hợp này, vội vàng ngăn trước mặt mũi nhì người.

“Hai cậu đợi đã!”

Mỹ Tử coi Khương Vũ, tò lần hỏi: “Bạn học tập, các bạn...đem chuyện gì sao?”

Khương Vũ hấp tấp nói: “Cậu ko thể điền ngôi trường của cậu tao, cậu tiếp tục ăn năn hận đấy!”

Cô vừa phải thổ lộ câu này, Mỹ Tử ngay lập tức nhíu mi nhưng mà chàng trai ở kề bên cũng lòi ra vẻ mặt mũi ko vui: “Cậu là ai? Cậu cai quản được sao!”

Khương Vũ ngay lưng nhằm ý cho tới cậu tao, cô lưu giữ vai Mỹ Tử, trình bày với cô nàng: “Hãy tin tưởng tôi, cậu thiệt sự tiếp tục ăn năn hận, vì thế sau này là của cậu, ko nên của những người không giống.”

“Cậu đem căn bệnh à!” quý khách trai xù lông mắng: “Liên quan liêu gì cho tới cậu chứ!”

Khương Vũ ko nhịn được, mong muốn thổ lộ chuyện Mỹ Tử sau này nhờ cô giúp sức tuy nhiên cô suy nghĩ lại, nếu như thiệt sự thổ lộ chuyện này, e rằng nhì người chúng ta đều nhận định rằng cô giắt căn bệnh tinh thần.

Dù sao cút nữa, đến hơn cả phiên bản thân thiện Khương Vũ giờ đó cũng buôn bán tín buôn bán nghi ngờ với phầm mềm Zhiguo này nhưng mà.

Cô suy nghĩ ngợi vài ba giây, ngay thức thì suy nghĩ rời khỏi cơ hội đảm bảo chất lượng rộng lớn.

Cô xoay người coi đứa bạn trai bại, mang ra biểu diễn xuất của hình họa hậu giải Oscar, điên loạn biểu diễn với cậu ta: “Anh rõ rệt từng trình bày chỉ yêu thương bản thân em! Bây giờ anh… anh lại gạt cô ấy ghi danh và một ngôi trường ĐH, anh đem ý gì phía trên, có lẽ nào anh mong muốn ở nhập ĐH ngỏ hậu cung sao!”

Cô vừa phải thổ lộ lời nói này, nam giới sinh bị đe cho tới suýt nữa trượt cầu thang: “Cậu...Cậu chớ đem trình bày bậy! Tôi vốn liếng dĩ ko biết cậu!”

Khương Vũ thực hiện rời khỏi vẻ mặt mũi khích động trình bày với Mỹ Tử: “Tôi là nữ giới của Lữ Phong, ngày qua anh tao còn lừa tôi ghi danh ngôi trường ĐH tài chủ yếu Nam Thành với anh ấy, ko ngờ, ko ngờ cậu cũng…”

Đương nhiên, Lữ Phong là tên gọi của người sử dụng trai Mỹ Tử, vấn đề cơ phiên bản này Khương Vũ đã nhận được được kể từ nhập địa hình.

Mỹ Tử thấy cô đến hơn cả thương hiệu các bạn trai mái ấm tôi cũng nói theo một cách khác rời khỏi, trong thâm tâm vốn liếng vẫn nghi ngại, lúc này càng tăng nguội lòng: “Cậu thiệt sự là nữ giới của anh ấy ấy?”

“Đương nhiên, anh tao đem nên từng trình bày với cậu, sau này tiếp tục nuôi cậu, tiếp tục đối đảm bảo chất lượng với cậu, tiếp tục chiều cậu cả đời không! Đợi sau thời điểm nhì người đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH tiếp tục kết duyên, anh tao tiếp tục nỗ lực dò xét thiệt nhiều chi phí, nằm trong cậu sinh nhì đứa nhỏ, anh tao đối nước ngoài, cậu đối nội, nhì người tiếp tục niềm hạnh phúc sinh sống cùng nhau.”

“Đúng vậy, sao cậu biết vậy?!”

“Những lời nói này anh tao cũng từng trình bày với tôi.” Khương Vũ chỉ nhập Lữ Phong mắng: “Tra nam!”

Lữ Phong tức cho tới suýt phun tiết.

Lúc này, Mỹ Tử vẫn trọn vẹn tin tưởng tưởng lời nói trình bày của Khương Vũ, vì thế những lời nói này Lữ Phong từng chủ yếu mồm trình bày qua quýt với cô, trừ cô rời khỏi cũng không tồn tại ai biết.

Bây giờ coi lại, ko biết Lữ Phong từng trình bày những lời nói lối mật, thề thốt non hứa biển lớn này với từng nào phái đẹp sinh rồi.

“Tra nam! Chúng tao chia ly đi! Anh chớ hòng tôi nằm trong anh báo danh cộng đồng một ngôi trường đại học!”

Mỹ Tử dứt lời nói, đầu cũng ko quay trở về cút trực tiếp nhập chống máy.

Lữ Phong rất rất hiểu tính cơ hội quyết tuyệt trình bày một là 1 trong những của Mỹ Tử, hiểu ra chuyện này sẽ không thể cứu vớt vắng vẻ được nữa, cậu tao phẫn hận coi Khương Vũ, hóa học vấn: “Tôi vẫn đắc tội cậu ở đâu! Sao cậu lại hãi tôi như vậy! Tôi nợ chi phí cậu hả?”

Khương Vũ nhẹ dịu nhún vai, cười cợt nói: “Sau này chớ khi nào dễ dàng và đơn giản trình bày với cùng một cô nàng câu ‘anh nuôi em.”

“Tại sao?”

“Vì cậu ko chắc chắn tiếp tục thực hiện được, nhưng mà cô ấy chắc chắn tiếp tục ăn năn hận.”

Không lâu tiếp sau đó, Tam Trung Bắc Thành triệu tập gửi thư thông tin.

Khương Vũ đợt tiếp nhữa cho tới ngôi trường học tập dò xét Mỹ Tử, không dừng lại ở đó rõ rệt phân tích và lý giải chuyện này với cô gái, cũng nói rằng vì thế khi bại căng thẳng mệt mỏi nên chỉ có thể đành thực hiện vậy, mặt khác van lơn lỗi với cô.

Vốn dĩ cô trọn vẹn ko cần thiết thực hiện tăng hành vi này, tuy nhiên Khương Vũ ko biết tính cơ hội của Lữ Phong thế này, vậy cho nên việc rốt cuộc đem nối tiếp hỗ tương hay là không, quyền lựa lựa chọn vẫn chính là nên trả lại mang đến Mỹ Tử.

Mỹ Tử nghe thấy chuyện vượt lên khứ và sau này nhưng mà Khương Vũ trình bày, vẫn cảm nhận thấy rất rất khó khăn tin tưởng.

Nhưng khi cô cúi đầu coi thư thông tin đậu ngành ngữ văn Trung Quốc của ĐH Bắc Thành 985 nhập tay, lòng đôi mắt cô lại lan rời khỏi khả năng chiếu sáng trước đó trước đó chưa từng đem.

“Món kim cương trở nên nhân tuổi tác mươi tám của tớ, tôi vẫn tặng mang đến tôi một phần quà tốt nhất có thể, bại đó là vì thế phiên bản thân thiện lựa lựa chọn sau này nhưng mà mình thích.”

Đồng thời Mỹ Tử cũng đem theo gót tâm lý trong thâm tâm bản thân trình bày mang đến Khương Vũ biết: “Thật rời khỏi khi tôi nhận ra kết quả của tôi và anh ấy trọn vẹn khác lạ, trong thâm tâm tôi vẫn đem chút thay cho thay đổi rồi.”

“Thật à?”

“Khi ấy anh ấy trình bày nuôi tôi khiến cho tôi cảm nhận thấy rất rất và ngọt ngào, cảm nhận thấy chàng trai này rất rất đáng tin cẩn. Nhưng lúc này suy nghĩ lại, anh ấy năng lượng tiếp thu kiến thức hạn chế, thiệt sự rất có thể nuôi nổi tôi sao? Vừa suy nghĩ như vậy, đùng một phát cảm nhận thấy những và ngọt ngào bại ko thể chống hứng được, tương tự như 1 căn mái ấm trống rỗng vậy. Nhưng nhập tay cầm cố thư thông tin trúng tuyển chọn đó lại khiến cho trong thâm tâm tôi cảm nhận thấy vô nằm trong vững vàng tin tưởng.”

Khương Vũ trọn vẹn nghiền trở nên với lời nói của Mỹ Tử.

Kiếp trước cô cũng vì thế tự động ti và nhút nhát, mới nhất cam tâm tự nguyện nhằm Hoắc Thành bao nuôi, trở nên thế thân thiện bạch nguyệt quang đãng của hắn tao.

Sau bại Hoắc Thành vì thế không áp theo xua đuổi được bạch nguyệt quang đãng nên đem toàn cỗ oán thù hận đều vạc tiến bộ lên trên người cô, rời khỏi tay tấn công mắng cô.

Khương Vũ sau thời điểm kết duyên vì thế tổn thất cút năng lượng sinh sống song lập, chỉ rất có thể thực hiện một đoá hoa thố ti ông chồng hóa học chỗ bị thương, dựa dẫm Hoắc Thành, trải qua quýt cuộc sống thường ngày không tồn tại oai nghiêm, Chịu đựng đựng sắc mặt mũi của những người không giống.

Cho cho tới hôm nọ, Hoắc Thành bị bác bỏ sĩ tư tưởng của hắn tao gϊếŧ ૮ɦếƭ, sau cùng cũng kết cổ động ác nằm mê của cô ấy.

Sau khi sinh sống lại, Khương Vũ mong muốn vì thế chủ yếu bản thân nhưng mà sinh sống, tách rời Hoắc Thành.

Đi thoát khỏi cổng ngôi trường Tam Trung, thông tin tài khoản đáp ứng của phầm mềm Zhiguo lại nhắn tin nhắn cho tới mang đến cô…

“Tít, chúc mừng các bạn triển khai xong trọng trách Điền giấy má nguyện vọng của Mỹ Tử, Đây là 20000 tệ Mỹ Tử thanh toán giao dịch, sau thời điểm phân tách Tỷ Lệ mang đến phầm mềm, số chi phí thực tiễn còn 16000.”

Khương Vũ hấp tấp vàng đánh giá thông tin tài khoản, thiệt sự đem 16000 nhập bại, cô đem chút không đủ can đảm tin tưởng, vội vàng demo ngỏ thông tin của thẻ ngân hàng.

Không lâu sau ngay lập tức có được lời nhắn thông báo: Tiền đã và đang được đi vào thông tin tài khoản.

Khương Vũ vẫn không đủ can đảm tin tưởng, sau này lại chạy cho tới ngân hàng sớm nhất nhập máy ATM đánh giá thông tin tài khoản, thiệt sự số dư nhập thông tin tài khoản là 16000 tệ!

Thế là cô thiệt sự tin tưởng rằng phầm mềm Zhiguo này rất có thể hùn cô xử lý trở ngại.

Vốn dĩ chuyện trùng sinh vẫn vô nằm trong khó khăn tin tưởng rồi, lúc này lại xuất hiện nay một chiếc phầm mềm rất có thể liên hệ với sau này, nhường nhịn như chuyện này cũng ko nên là ko thể đồng ý được.

Bấy giờ, thông tin tài khoản đáp ứng của phần mềm lại nhắn tin nhắn: quý khách mang trong mình 1 lời nhắn tương hỗ mới nhất, chi phí thù oán lao là: 300.000.000 tệ, các bạn đem đồng ý ko.

“Cái gì!!!”

Khương Vũ tráng lệ và trang nghiêm kiểm đếm sản phẩm số 0 ở phía đằng sau, ko sai, đó là 300 triệu!

Nhiệm vụ vừa phải rồi của Mỹ Tử cũng chỉ mất 16000 thôi, nhưng mà trọng trách đó lại là 300 triệu, chỉ việc cô triển khai xong một đơn này, chẳng nên là thẳng bay bần hàn sao?

Khương vũ nỗ lực áp dụng tâm tình khích động của tớ, trả lời: Chấp nhận trọng trách.

Rất thời gian nhanh ngay lập tức mang trong mình 1 người con trai thương hiệu là Cừu Lệ kết các bạn với cô, tiếp sau đó gửi mang đến cô một lời nhắn thoại...

“Giúp tôi.”

Hai chữ này trầm thấp, rất rất đem kể từ tính, nhường nhịn như đem theo gót sự ham hoặc chí mạng.

Vừa nghe thấy tiếng nói này, Khương Vũ bị đe cho tới suýt nữa tấn công rơi cả điện thoại cảm ứng.

Cô đương nhiên nhìn thấy tiếng nói này, Cừu Lệ, anh tao đó là bác bỏ sĩ tư tưởng của ông chồng cô Hoắc Thành, tiếp sau đó anh tao tự động tay kết liễu tính mạng của con người của Hoắc Thành.

Sau bại, báo mạng liên tiếp trả tin tưởng trong cả mươi ngày về vụ án của Cừu Lệ, mặt mũi công an bật mý, người này vô nằm trong nguy khốn, nhân cơ hội phản xã hội vô nằm trong nguy hiểm, thiếu vắng tình yêu, đem sở ngôi trường kiểm soát lòng tin người không giống.

Tóm lại anh tao đó là một thành phần rất là nguy khốn nhập đám người nguy khốn, là sự việc tồn bên trên nhưng mà kiếp này Khương Vũ không thích chọc đến!

Mà Cừu Lệ kỳ vọng Khương Vũ rất có thể tương hỗ anh của năm mươi bảy tuổi tác, xoay trả đời người, rời giẫm lên tuyến phố ko lối về.

Bây giờ anh đang được nhập thời kỳ phản nghịch ngợm.

Xem thêm: anh đến trong cơn mưa hoa mùa hạ

Ba trăm triệu là toàn cỗ gia sản còn còn lại nhập ngân hàng của anh ấy ở ngân hàng Thụy Sĩ, toàn bộ đều rất có thể mang đến Khương Vũ, chỉ việc Khương Vũ rất có thể thay cho thay đổi kết viên nhập sau này này.

Khương Vũ cảm nhận thấy anh là 1 trong những người đảm bảo chất lượng.

Nhiệm vụ tía trăm triệu này, ngược nhiên là 1 trong những người đảm bảo chất lượng.