lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Chờ cho tới Khi bóng hình Lâm Huyền khuất hẳn, Lục Ngạn mới nhất ý thức được cánh tay của tớ hiện nay đang bị Cơ Tâm Mỹ ôm chặt lấy. Anh nhìn chằm chằm đỉnh đầu cô tao một hồi, sau nằm trong ko chút nương tình nhưng mà đẩy cô tao đi ra xa thẳm.

"Tự nhiên nhỉ? Tôi và cô thân ái thiết cho tới vậy sao?" Lục Ngạn vừa vặn trình bày vừa vặn xoay đầu nhìn về phía Lâm Huyền tách ngoài. Nghe trình bày thời điểm ngày hôm nay hotel Hoa Tâm mang 1 buổi tiệc đóng góp máy, coi đi ra Lâm Huyền là cho tới tham gia buổi tiệc này.

Bạn đang xem: lục tổng phu nhân mất trí nhớ rồi

Cơ Tâm Mỹ bĩu môi. Mắt thấy Lục Ngạn đem chút kì quái, cô tao nghi vấn hỏi: "Sao thế? Anh quen thuộc cô nàng khi nãy à?"

"Ừ." Lục Ngạn thản nhiên trình bày, tiếp sau đó cù người tách cút.

[...]

Tại đại sảnh hotel, sau thời điểm Lâm Huyền quay trở lại thì tiệc cũng vừa vặn tàn. Cô lăm le nhanh gọn lẹ tách ngoài trên đây thì đùng một cái vạc xuất hiện cái túi thế bên trên tay vẫn bặt tăm khi này ko hoặc.

Cô thanh tra rà soát lại trí ghi nhớ, vạc hiện tại tôi đã không để ý nó trong nhà lau chùi và vệ sinh. Lâm Huyền gặm chạt môi, ko biết đem nên cho tới cơ thăm dò hay là không. Cô hoảng hốt, bản thân lại một đợt nữa đụng chạm mặt mũi anh...

Chỉ là những đồ đạc và vật dụng cần thiết nhằm vô cái túi cơ ko mang đến Lâm Huyền đem thời cơ do dự mặt khác. Cô tóm chặt tay trở thành quyền, thời gian nhanh chân chạy về phía chống lau chùi và vệ sinh.

Chưa cho tới năm phút sau, Lâm Huyền vẫn tìm ra túi của tớ. Đang lăm le tách ngoài điểm này, Lâm Huyền bỗng nhiên đụng chạm nên Cơ Tâm Mỹ ở trước cửa ngõ.

"Tiểu thư, tất cả chúng ta lại bắt gặp nhau rồi, thiệt là trùng khớp." Cơ Tâm Mỹ tươi tắn mỉm cười xin chào chất vấn, đơn thuần trong tim vẫn sớm coi Lâm Huyền là tình địch. Không hiểu sao cô lại cảm nhận thấy góc nhìn của Lục Ngạn khi nãy đem chút kì quái, mối quan hệ thân ái nhị người chắc rằng ko hề tầm thông thường.

"Đúng thiệt là trùng khớp." Lâm Huyền mỉm cười nhạt nhẽo, lăm le bụng tiếp tục tách ngoài trên đây tuy nhiên cô còn còn chưa kịp nhấc chân thì cánh tay của Cơ Tâm Mỹ vẫn thời gian nhanh một bước ngăn lại.

"Không biết tè thư trên đây còn tồn tại chuyện gì?" Lâm Huyền trang nhã chất vấn.

"Cô... nằm trong Lục Ngạn đem mối quan hệ gì?" Cơ Tâm Mỹ nghi ngại nhìn Lâm Huyền, mặc dù vậy nhìn mãi cũng chẳng thấy đem điều gì không bình thường.

"Tiểu thư hiểu nhầm rồi. Tôi và Lục tiên sinh đơn thuần quen thuộc biết sơ, này đem mối quan hệ gì quánh biệt?"

"Thật sao?" Cơ Tâm Mỹ chất vấn lại.

Lâm Huyền gật đầu, tiếp sau đó nhẹ dịu đẩy cánh tay đang được ngăn trước mặt mũi bản thân của Cơ Tâm Mỹ đi ra, thực hiện đi ra tầm dáng ko hề chú tâm nhưng mà tách ngoài chống lau chùi và vệ sinh.

Cơ Tâm Mỹ cực kỳ thời gian nhanh vẫn lấy lại được điềm đạm. Lời của cô nàng này thiệt đi ra cũng chẳng đem gì xứng đáng ngờ. Lục Ngạn trước đó ở TP.HCM A là hero tầm cỡ, nhiều người biết cũng chính là lẽ đương nhiên.

Về góc nhìn cơ của Lục Ngạn... có lẽ rằng là vì cô tao tâm lý nhiều nhưng mà thôi.

Xem thêm: truyện lạn kha kỳ duyên

Cơ Tâm Mỹ vô nằm trong tự do thoải mái quay trở lại chống ăn. Trong chống, vẫn chính là bầu không khí yên lặng tĩnh như cũ.

"Tâm Mỹ về rồi à? Cô trình bày chỉ rời khỏi ngoài một lúc nhưng mà sao lại lâu vậy?"

"Tống Kỳ, tôi cút đâu thì tương quan gì cho tới cậu?" Cơ Tâm Mỹ hừ rét, lại vội vã chạy cho tới ngồi mặt mũi Lục Ngạn.

"Anh biết không? Lúc nãy em hội ngộ cô nàng cơ trong nhà lau chùi và vệ sinh đấy." Cơ Tâm Mỹ vừa vặn trình bày vừa vặn để ý sắc mặt mũi của Lục Ngạn.

Thấy anh không tồn tại thể hiện gì quan trọng đặc biệt, cô bèn trình bày tiếp: "Cô tao trình bày cô tao nằm trong anh chỉ quen thuộc biết sơ qua chuyện. Lúc đầu em còn tưởng nhị người thân trong gia đình thiết lắm đấy."

Nghe Cơ Tâm Mỹ trình bày bao nhiêu lời nói trình bày khó khăn hiểu, Tống Kỳ và Chu Thời Ngôn đôi khi trố đôi mắt nhìn nhau. Vị Cơ đại tè thư này rốt cuộc đang được thì thầm bên trên trời bên dưới biển cả gì vậy?

Lục Ngạn ko nhằm ý cho tới tía cặp đôi mắt đang được dán vô người bản thân. Anh ngay lập tức vực lên, trở về phía cửa chính.

"Tôi ra phía bên ngoài một lúc, quý khách cứ kế tiếp." Vừa dứt lời nói, Lục Nganh vẫn sải bước tách ngoài chống, ko đợi ai vô tía người lên giờ.

[...]

Lâm Huyền đứng trước hotel, đôi mắt nhìn chằm chằm đồng hồ đeo tay treo tay. Cao Huy trình bày chín giờ sẽ tới đón cô, vậy nhưng mà giờ đây vẫn ko thấy bóng hình cậu tao đâu, cô quả tình thấy khá bức ruột.

Điện thoại vô túi xách tay reo lên. Nhìn số điện thoại cảm ứng thông minh gọi cho tới, Lâm Huyền bỗng nhiên thở phào một khá thoải mái.

"Chỗ tôi hiện nay đang bị tắc đàng, chị đợi một ít."

"Được, thời gian nhanh lên cơ." Lâm Huyền thúc dục. Bây giờ vẫn chính là chín giờ, không khí yên lặng tĩnh vượt mức thiệt khiến cho cô hoảng hốt hãi. Vả lại, người cho tới tham gia buổi tiệc đóng góp máy đã và đang dần dần tách cút không còn.

Cúp máy, Lâm Huyền lại kế tiếp việc làm mong chờ của tớ, lại ko hề vạc xuất hiện một người con trai đang được đứng ở một góc khuất để ý cô.

Lục Ngạn rút nhảy lửa vào bên trong túi đi ra châm một điếu dung dịch, góc nhìn vẫn như cũ ko tách ngoài người Lâm Huyền.

Xem thêm: truyện nóng bỏng

Về nước mới chỉ nhị ngày, anh ko ngờ bản thân tiếp tục nhanh gọn lẹ đụng chạm mặt mũi cô vì vậy. Khoảnh xung khắc nhận ra cô, thở của anh ý như nặng thêm bao nhiêu phần.

Anh ko biết nên trình bày gì với cô, chỉ hoàn toàn có thể yên lặng tĩnh ngắm nhìn và thưởng thức khuôn mặt không xa lạ của cô ý. Giống như giờ đây về, chỉ biết lẳng lặng nhìn cô kể từ xa thẳm.

Đơn giản chỉ vì thế lúc này anh ko biết nên đương đầu với cô thế nào, càng ko biết nên lý giải với cô đi ra sao.