là thầy hay là chồng

la-thay-hay-la-chong

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: là thầy hay là chồng

Nguồn truyện: wattpad.com/user/Diephy1302

"Tiểu thư...tè thư....đứng...lại...tè thư" lời nói gián đoạn của Hạ cai quản gia tha thiết kêu gào thấy lúc đại tè thư căn nhà bản thân chạy khẩn cấp thoát khỏi căn nhà nhằm trốn buổi coi đôi mắt đã và đang được bố trí sẵn sàng nhập chiều ni.

Lão cai quản gia tiếp tục già cả, lại còn bị hăm dọa mang lại lên huyết suýt chút nữa lão Hạ tiếp tục không thể trông thấy ngày mai. Ngay tức khắc ông tớ cung kính nhấc Smartphone gọi mang lại lão gia:

"A...alo...lão...lão gia, tè thư chạy...trốn mất mặt rồi" ông tớ vừa phải phát biểu vừa phải sụp đổ các giọt mồ hôi hột vì thế ông tớ biết buổi coi đôi mắt ngày thời điểm ngày hôm nay cần thiết mà đến mức này.

Lão gia tiếp tục dặn dò tìm hiểu ông tớ bằng mọi thủ đoạn cần lưu giữ chặt tè thư ở trong nhà, vậy và lại nhằm cô nhảy ngoài ban công leo qua chuyện tường rào trốn mất mặt. Thật biết phương pháp dồn người tớ nhập lối ૮ɦếƭ! Mé cơ đầu thừng tiếng nói hốt hoảng đẫy tức giận vang lên:

"Cái gì? Tôi tiếp tục dặn dò ông làm sao? Ông quên rồi sao? Mau mau mò mẫm người về mang lại tôi. Không tìm kiếm ra nó, ông tự động xử luôn luôn đi!" phát biểu xong xuôi tức khắc ngắt máy.

Lão Hạ chấn kinh, vội vã vội vàng vàng điều người lên đường từng huyệt nằm trong ngõ hẹp nhập TP. Hồ Chí Minh nhằm mò mẫm. Mé cơ thì lão gia căn nhà bọn họ Trần lo phiền cho tới bạc cả đầu, ông thiệt sự là tiếp tục đặc biệt thê thảm vì thế đứa phụ nữ cưng này rồi. Lần này nhưng mà ko xong xuôi, kiên cố ông chỉ từ cơ hội... từ biệt trần gian thôi!

Tiểu thư à, cô chớ đùa lão già cả này nữa nhưng mà huhu!

Trần lão gia đau đớn sở gọi người tức khắc đi tìm kiếm tè thư về, phong lan không còn lối thủy, cỗ, mặt hàng ko, tàu năng lượng điện... bằng mọi thủ đoạn cần dẫn cô về trước 7 giờ tối ni còn nếu như không trong cả loại mạng nhằm lết cho tới xin xỏ lỗi người tớ ông cũng không tồn tại. Bây giờ được xem là 4 giờ chiều, ông chỉ mất 3 giờ đồng hồ nhằm mò mẫm Bội Vy. Thành phố này rộng lớn như thế, làm thế nào chỉ rất có thể nhìn thấy nhập 3 giờ đồng hồ chứ? Ông chỉ từ biết thắp mùi hương cho tất cả những người bà xã vượt lên trước cố của tớ nhằm cầu ao ước nhưng mà thôi:

"Bội Viên, bà đem rất linh thiêng thì nên độ trì mang lại tôi tìm kiếm ra Bội Vy về kịp tối ni. Tôi ko thể thất ước với đại ca được. Ông ấy từ trước đến giờ luôn luôn trợ giúp, bảo quấn mang lại tôi. Ông ấy lại trước đó chưa từng yên cầu điều gì, chỉ ham muốn tôi gả phụ nữ mang lại nam nhi bản thân. Nếu chuyện này nhưng mà tôi cũng ko thể thực hiện xong xuôi thì... bà nghĩ về tôi còn mặt mày mũi này nữa?"...

Tại trường bay...Tiểu thư Bội Vy đang được quyết định lên máy cất cánh thì đùng một cái lại sở hữu thông tin khí hậu xấu xí, phãi dừng toàn bộ những chuyến cất cánh. Cô âm thầm nghĩ về sao nhưng mà xui xẻo thế được? Nhất quyết định là vì tía của cô ý giở trò rồi. Nói rồi xa lánh tức tách ngoài trường bay, tuy nhiên lại ᴆụng cần một người, cô ko ngước lên nhưng mà cứ cắm đầu lên đường trực tiếp, chợt nghe phía sau vọng lại lời nói nhập trẻo trầm ấm:

"Này cô"

Xem thêm: chẳng phải trộm của ngươi một chiếc cốc

"..." Bội Vy vẫn nối tiếp lên đường, vì thế xin xỏ lỗi người không giống vốn liếng ko cần là sự của cô ý. Người này vẫn nối tiếp gọi lại còn gọi to ra hơn thực hiện rất nhiều người nhập trường bay tò mò mẫm quay trở về nhìn:

"Này cô, cô đem yếu tố về thần kinh trung ương ko vậy?"

Câu phát biểu này ngược nhiên tiếp tục khiến cho cô quay trở về, cô nheo đôi mắt Đánh Giá người trước mặt: không thực sự còm cũng ko đầy đủ Khủng vóc dáng vẻ trẻ trung và tràn trề sức khỏe, domain authority white loại người châu Âu, khuôn mặt mày thì đặc biệt nam tính mạnh mẽ nom đặc biệt đẹp nhất, ngũ quan lại tinh anh xảo, âu phục tuy rằng giản dị tuy nhiên lại là những khoản mặt hàng hiệu xa xăm xỉ, theo gót như cơ hội đối chiếu thời giờ đây thì có lẽ rằng nước ngoài hình chuẩn chỉnh nam giới thần.

Cô Đánh Giá hắn như 1 công tử căn nhà quyền thế, tuy nhiên cô vẫn tồn tại việc nên ko quí dây dính với hắn ở phía trên. Cô rét mướt lùng chứa chấp giọng:

"Có" phát biểu xong xuôi rồi lên đường trực tiếp nhằm lại từng nào con cái đôi mắt đang được ngờ ngạc nom. Đây là chuyến trước tiên đem người dám thủ thỉ với hắn loại vô lại như thế, lối đường kính trắng là thiếu thốn gia căn nhà bọn họ Lâm lừng danh lừng lẫy và lại đứng phía trên Chịu ủy khuất vì thế một cô nàng ko biết lai lịch, nếu như trạm gác ra phía bên ngoài thì còn gì là mặt mày mũi chứ.

Hắn ko phát biểu ko rằng phất tay một chiếc mang lại đám người đứng sau ngăn cô lại.

Cô rét mướt nhạt nhẽo hỏi:

"Chuyện gì?"

"Cô ᴆụng cần tôi rồi thực hiện rơi Smartphone của tôi, bể rồi, lại còn ko xin xỏ lỗi. Cô cảm nhận thấy rất có thể là chuyện gì?" anh đanh mặt

"Muốn xin xỏ lỗi? Nhưng tôi không tồn tại thời hạn. Tránh ra"

Xem thêm: ánh trăng hôn lấy vì sao

"Tùy cô thôi. Một cô nàng như cô, ăn diện cũng tương đối đem chi phí và lại không tồn tại lễ nghĩa. Thời gian dối của tôi trân quý lắm, xin xỏ lỗi nhanh chóng đi" phát biểu xong xuôi câu này thì mang trong mình 1 thương hiệu nhập đám tùy tùng tiến bộ lên bảo nhỏ nhập tai hắn nhắc nhở "Thiếu gia, buổi coi đôi mắt...". Hắn ko quan hoài, phát biểu tiếp:

"Cô lựa chọn lên đường, xin xỏ lỗi tôi hay như là muốn tôi người sử dụng cơ hội khác?"

"Này anh, sao anh chẳng đem phong thái nam nhi gì cả? Cứ ở phía trên nhưng mà so kè với cùng một cô nàng, liệu có phải là anh bị dịch vô sỉ rồi không?" cô thiệt sự đặc biệt vội vã, cứ đứng phía trên mãi thì thế này cũng trở nên tóm, nhưng mà cái thương hiệu này cứ mềm như đỉa ấy, thực sự là ham muốn nghe bao nhiêu điều khó khăn nghe phía trên nhưng mà.