kinh niên thư

Cuối mon 11, TP.HCM Tứ Xuyên khá lạnh lẽo, nhất là về tối, dông rít liên tiếp.
Một con cái kênh khoan phân chia tách thành phố cổ và quần thể thành phố mới, nhì mặt mũi bờ đều đèn đóm sáng sủa trưng tuy nhiên lại sở hữu khác lạ.

Khu thành phố mới đem khá đông đúc người ở, phóng tấm đôi mắt đi ra là ngôi nhà cửa ngõ san sát, chống hoang sơ bao nhiêu năm vừa qua hiện nay đã nhộn nhịp người qua loa kẻ lại; Khu phố cổ lối nhỏ ngõ hẹp, nhiều di tích lịch sử cổ, được nhà nước quy hướng trở thành quần thể bảo đảm và tham ô cần thiết điểm, vì vậy sôi động nhất vẫn thuộc sở hữu thành phố cổ.
Trong những di tích lịch sử của thành phố cổ mang trong mình một đoạn tường trở thành được xây đắp nhập đầu thời Tần, cao khoảng chừng 6 trượng, chu vi 10 dặm, trải qua loa rộng lớn nhì ngàn năm Mân Giang tích tuyết, dông táp mưa xa cách, triều đại Tần Hán vẫn sớm kết đôn đốc, tường trở thành từng vững chắc phòng vệ quân thù vẫn vách khu đất loang lổ, thời buổi này trở nên minh hội chứng khiến cho loài người tớ chiêm ngưỡng và ngắm nhìn lại đường nét xưa.
Cuối tường ngăn trở thành cổ thiên về phía tây khoảng chừng một trăm mét đó là một tuyến đường ăn uống hàng ngày, kể từ xa cách vẫn rất có thể phát hiện ra tấm biển lớn vì thế kính cao hơn nữa tám thước tại phần cổng nhập, bên trên tấm biển lớn vẽ hình ảnh Phi Thiên phong thái ngôi nhà Đường, thân ái Phi Thiên là nhì chữ “Thiên Thiện*” viết lách bằng văn bản Triện.
*Thiên Thiện: Món ngon của trời.
Nơi này cho dù muộn cho tới bao nhiêu cũng tấp nập bóng người, nhập bầu không khí là lếu ăn ý hương thơm của những thức ăn như vụn bánh mỳ chan canh thịt dê, bún thịt dê, mì youta, bánh vừng, giờ đồng hồ gọi giờ đồng hồ kêu của đáp ứng những quán liên tục không ngừng nghỉ.

Bạn đang xem: kinh niên thư

Cho cho dù siêu thị chủ yếu ngừng hoạt động, tối cho tới cũng có thể có đầy đủ loại quán ăn lặt vặt, quán nướng vỉa hè mong chờ, cho nên vì thế tuyến đường Thiên Thiện này thông thường lửng lơ hương thơm tạo ra gây của dê.
Xuyên quan tiền Thiên Thiện đó là điểm triệu tập cuộc sống đời thường về tối của TP.HCM Tứ Xuyên – lối Hộ Thành, đầy đủ loại sàn bar bố trí theo đuổi loại hạng.

Những quán quy tế bào rộng lớn ở đầu lối, điểm hay thấy, nhập tối xe pháo tấp nập, đem đáp ứng cửa ngõ đứng hóng sẵn, quán đem quy tế bào nhỏ thì ở cuối ngõ, bú khách hàng dựa vào rực rỡ của từng ngôi nhà.
Từ lối Hộ Thành trở về phía bắc rẽ nhập ngõ Tây Mai đôi mươi mét đem 1 căn ngôi nhà tế bào phỏng theo phong cách cổ, tường đỏ ửng ngói xám cũng chính là phong cách thiết kế cổ đem thâm nám niên, tổng thể bao gồm nhì tầng, tầng nhì là ban công ngoài cộng đồng, bên trên ban công trồng chão leo, tuy nhiên nhập mùa này đều vẫn trở thành lá vàng thô héo.

Trong quần thể phong cách thiết kế thấp nhỏ xíu thông dụng của lối Hộ Thành, nếu mà nhập tối hè thì rất có thể nhìn mặt mũi trời lặn hoặc ngồi trầm tư bên trên ban công này, trái ngược thực cực kỳ thắm thiết.

Trên tấm kính rộng lớn ngay sát mặt mũi lối của tầng một viết lách nhì chữ “Thời Luân”, sát bên là bậc tam cung cấp nhỏ lát bằng đá tạc cuội, bên trên nữa là cửa vào white color sữa, cạnh cửa chính đem hành lang cửa số phụ vương cánh tinh xảo, xuyên qua loa cửa ngõ số rất có thể phát hiện ra ban nhạc màn trình diễn bên phía trong.
Trong ngõ thâm thúy đem Thời Luân, người rất có thể tới quán bar Thời Luân tợp rượu đều là khách hàng cũ.
Khách cũ tối ni không nhiều nếu không muốn nói là rất ít lắm.
Cuối tuần, lại là chục giờ, nhập sàn bar loáng thoáng vài ba phụ vương người, marketing ko đảm bảo chất lượng lắm, bên trên Sảnh khấu ca sĩ đang được ngập trong toàn cầu của tôi, hát bài xích “I Wanna Be Loved By You” đem cảm xúc thời đại của thế kỷ trước.
Sau Lúc Kiều Giản nhập sàn bar thì ko hề thư thả rỗi, máy kiểm điểm chi phí bị cô bắt hoạt động và sinh hoạt không còn năng suất.

Đinh Tiểu Long đang được vệ sinh ly rượu, thắc thỏm phiền lòng đứng sát bên cô, Lúc phát hiện ra cô ko bỏ lỡ cả năm xu sau cùng thì cậu ấy ko nhịn được nữa, “Chị Giản, tàm tạm thời thôi là được rồi! đớp cướp cũng ko lục soát kỹ như chị đâu?”
Kiều Giản ko nhằm ý cho tới cậu ấy, sau thời điểm chứa chấp hoàn thành chi phí lại chính thức táy máy thùng rượu hâu phương quầy bar, không kiếm thấy gì mới nhất chính thức chây lười biếng giơ tay đi ra trước mặt mũi Đinh Tiểu Long, “Tiến ỉm đâu rồi?”
“Em ỉm chi phí khi nào?” Đinh Tiểu Long biểu cảm cảnh giác.
Kiều Giản không nói tuy nhiên ngón tay ngoặc ngoặc.
Đinh Tiểu Long bặm môi mím mồm, đấu đôi mắt với cô một hồi rồi mới nhất Chịu thua thiệt, cậu ấy bịa đặt ly rượu lên bên trên bàn, xoay người lấy một chiếc vỏ hộp bên trên tủ rượu đi ra, ngay lập tức sau này lại ôm chặt nhập lòng, “Chị Giản, chi phí này cần nhằm lại đóng góp chi phí ngôi nhà mon sau, khi chị ko ở quán gia chủ mang đến, lại tăng chi phí mướn rồi, chị…”
Kiều Giản cướp cái vỏ hộp qua loa, lấy không còn cả số chi phí mặt mũi bên phía trong mang đến vào trong túi rồi nhét vỏ hộp ko nhập lòng cậu ấy, cô lấy ly rượu vừa phải vệ sinh tinh khiết tự động xối rượu cho bản thân mình, khẽ rung lắc eo nhỏ bịa đặt mông ngồi lên ghế, “Là một đáp ứng sàn bar, em cần học tập cơ hội tiếp xúc với gia chủ.”
“Vậy là 1 trong công ty sàn bar, không chỉ ko suy nghĩ cơ hội lần chi phí mang đến sàn bar, còn hở đi ra là nghịch ngợm trò thất lạc, khiến cho người tớ cuồng nộ rộng lớn là vừa phải về là cho tới cướp tiền bạc sàn bar, chị cảm nhận thấy phù hợp không?” Đinh Tiểu Long vẻ mặt mũi nhức thương.
Kiều Giản thông thường lặn lội bên trên lối, cực kỳ không nhiều lúc đến sàn bar, phần rộng lớn thời hạn cô đều ở những vùng hoang dại.

Mái tóc ngắn ngủi ko đụng chạm vai được nhằm chây lười biếng tùy tiện, áo khóa ngoài domain authority gray clolor đậm phối thêm 1 cái quần trườn cũ mất màu, chân song song boot cổ lửng buộc chão, theo đuổi như cô thưa, song bốt này cô tìm được ở Thụy Sĩ, rất có thể leo núi băng đèo, bền và Chắn chắn, tốn vô số chi phí của cô ý.
“Vô đều thích ăn ý, chính vì sàn bar là của chị ý, em là kẻ chị mời mọc cho tới, làm thế nào nhằm sàn bar tìm được chi phí là yếu tố em cần suy nghĩ, ngoại giả cần đính thêm chủ yếu một câu, ko cần cướp chi phí tuy nhiên là thu chi phí.” Một tay Kiều Giản chống má, một tay rung lắc ly rượu, nhấp một ngụm, góc nhìn nhìn cho tới cái truyền hình chếch bên trên đầu.
Bên này Đinh Tiểu Long chính thức càm ràm.
“Để cho 1 đáp ứng phiền lòng mang đến sàn bar, chị đem biết lo ngại không?”
“Chị thấy công ty sàn bar này tuy nhiên ko lộ mặt mũi không?”
“Người thì xinh rất đẹp, chỉ không tồn tại công việc và nghề nghiệp thong dong, thủ phận lần một người ông xã ko đảm bảo chất lượng à?”
“Chị trả em bổng của pha trộn, còn em thì cần thao tác làm việc của pha trộn kiêm tạp dịch kiêm ông chủ!”
“Em cảm nhận thấy sàn bar của tất cả chúng ta nên lăng xê một chút ít.”
“Ấy, gia chủ thưa rồi bại liệt, còn ko gửi gắm chi phí ngôi nhà thì bà tớ tiếp tục fake người cho tới đập quán!”

“Chị đang được nhìn gì thế?”
Đinh Tiểu Long thưa nửa ngày cũng ko thấy cô đáp lại, phát hiện ra cô dán đôi mắt lên TV nãy giờ, cậu ngoảnh đầu nhìn thông qua đó.
Là một mẩu tin tưởng, chân dài phổ biến quốc tế Mẫn Tiêu Tiêu thất lạc liên hệ với phía bên ngoài Lúc chuồn phượt thám hiểm ở Ngao Thái, group cứu hộ cứu nạn vẫn rất nhiều lần nhập vùng trong nước Ngao Thái lần tìm kiếm tuy nhiên đều không tồn tại sản phẩm, phía bên ngoài bốt thổi lành lặn không nhiều dữ nhiều.
“Đã phụ vương mon rồi vẫn ko tìm kiếm ra người, chắc chắn rằng ko tìm kiếm ra.” Đinh Tiểu Long lại ráng một ly rượu chân cao, rút một tấm vải vóc Trắng sát bên vệ sinh cho tới nỗi ly rượu kêu kin kít.

“Nếu hình mẫu khí hậu rồ dại như lúc này tuy nhiên nhập Ngao Thái thì đó là lần bị tiêu diệt, hơn thế nữa còn là một loại bị tiêu diệt Chắn chắn ấy.”
Kiều Giản thay đổi dạng, cô chông cằm nhìn hồi lâu, “Sao chị ghi nhớ hình mẫu truyền hình bên trên đỉnh đầu 70 inch nhưng mà, bây giờ…” Cô nhấp rượu Đánh Giá một hồi, “Được 40 inch không?”
Đinh Tiểu Long treo ly rượu chân cao lên, “Cái to tướng chào bán rồi, nộp một quý chi phí ngôi nhà rồi.”
Kiều Giản gật gù, suy nghĩ ngẫm, “Đưa PC của em mang đến chị mượn người sử dụng tí.”
“Không đem nữa.” Đinh Tiểu Long bực tức, ném hình mẫu khăn đang được ráng lên bàn, “Bán rồi, trả bổng mang đến ban nhạc.”
Kiều Giản lại gật gù vẫn hiểu.
Đinh Tiểu Long vươn người qua loa, khuôn mặt gần như là dán sát nhập Kiểu Giàn, nghiến răng nghiến lợi, “Chị không thích thưa gì à?”
Đôi đôi mắt Kiều Giản quét dọn một lượt kể từ làn tóc cornrow cho tới cái áo khuy chéo cánh loại Trung bên trên người cậu, vẻ bên ngoài của cậu ko phù phù hợp với cái thương hiệu viên mịch bại liệt, dáng vẻ người cao gầy còm miếng khảnh, ánh sáng của đèn ko lóa mắt chiếu lên cỗ ăn mặc quần áo này thực hiện nổi trội sự Trắng trẻo ấm cúng của cậu.
“Quần áo rất đẹp đấy.” Cô chây lười biếng thưa một câu.
“Đừng tấn công rỗng lảng!”
“Được rồi.” Kiều Giản lại tự động xối một ly rượu, “Trên đời này ấy tuy nhiên, đem thật nhiều ông công ty ko xứng đáng tin tưởng cũng sẽ có được không ít người thực hiện mướn đem năng lượng.

Em coi, trong năm này em mới nhất đôi mươi tuổi hạc, thao tác làm việc lại trật tự động ngăn nắp, mặc dù chị ko ở sàn bar thì em cũng rất có thể bên trên đấu với gia chủ bên dưới dẹp an nhân viên cấp dưới, nếu như một ngày dài chị cứ ỳ ở trên đây thì em đem thời cơ trưởng thành và cứng cáp không?
“Em trời sinh xuất sắc giang, chuyện này sẽ không tương quan cho tới việc em đem bà công ty ko xứng đáng tin tưởng hay là không nhé.”
“Muốn nghe thưa thiệt không?” Kiều Giản rung lắc ly rượu, như cười cợt như ko.
Đinh Tiểu Long híp đôi mắt nhìn cô, luôn luôn cảm nhận thấy cô ko thể tâm sự câu gì đảm bảo chất lượng rất đẹp được.
“Con người em hình mẫu gì rồi cũng đảm bảo chất lượng, chỉ mất chiếc miệng thưa rất nhiều.”
Hai đôi mắt Đinh Tiêu Long chuẩn bị bốc hỏa cho tới điểm.
Kiểu Giản cười cợt phô trương, tợp một tương đối không còn số rượu còn sót lại nhập ly rồi mang đi túi lên vai loại bỏ đi.
“Ấy, chị chuồn đâu đấy?”
“Kiếm chi phí.”
Mấy trong năm này Kiều Giản hòn đảo qua loa hòn đảo lại vô số việc làm, tuy vậy nhập đôi mắt Đinh Tiểu Long đều là làm những công việc ăn nhằm lỗ, tuy nhiên ít ra cô vẫn tìm được 1 căn ngôi nhà.
Không rộng lớn rất lớn, nhì ngủ một khách hàng, ở tầng trên cao.
Vị trí nằm ở vị trí quần thể thành phố mới, bên dưới lầu đem chợ sôi động, chuồn tăng vài ba bước thì đem cửa hàng rộng lớn, sáng sủa sớm đem xe buýt ngôi trường học tập trải qua, vì thế phía bên ngoài đái quần thể bao nhiêu trăm mét mang trong mình một ngôi trường đái học tập.

Người công ty trước đó là người dân có tuổi hạc, design ngôi nhà phần rộng lớn người sử dụng mộc thịt thực hiện chủ yếu, cho dù sao cũng chắc chắn rằng và bền, đơn thuần sàn ngôi nhà thỉnh thoảng giẫm lên tiếp tục kêu cót két, tuy nhiên giờ đồng hồ kêu nghe cũng khá thực tế, cho nên vì thế sau thời điểm Kiều Giản dọn nhập chỉ bày thêm vô vật dụng gia dụng chứ không hề đụng chạm gì cho tới design.
Lý vì thế cô thể hiện là: Thứ nhất, design tốn thời hạn tốn mức độ lực, cần thiết nhất là tốn tiền; Thứ nhì, cô tiếc mạng sinh sống, kinh hoàng hương thơm nện.
Sảng khoái tắm nước rét hoàn thành, đắp điếm một miếng mặt mũi nạ lên trên bề mặt, vừa phải bịa đặt mông lên sofa thì cửa ngõ phòng nghỉ phụ phanh đi ra.
Vật Nhỏ ngáp lâu năm chuồn kể từ nhập đi ra, rung lắc lắc lư lư tiếp cận phòng tiếp khách, rồi lại như 1 con cái ốc sên trườn lên sofa ngồi, cậu nhóc nhìn Kiều Giản, cô cũng ko giục cậu chuồn ngủ, xoay người qua loa khoanh chân lại, mặt mũi đương đầu với cậu.
“Chị tìm kiếm ra ngôi nhà em chưa?” Vật Nhỏ chất vấn.
Kiều Giản rung lắc đầu.
Vật Nhỏ thấy vậy ngay lập tức rũ đầu xuống, áp lực thở lâu năm một tương đối, “Em bị người thân vứt quăng quật à?”
“Đừng suy nghĩ như thế, chắc chắn rằng bọn họ đang được lần em mọi chỗ.” Kiều Giản đem chút ko đành lòng, giơ tay xoa đầu cậu nhỏ xíu yên ủi.
Kể đi ra, bại liệt là 1 trong tối mưa dông sấm chớp, cô ghi nhớ rất rõ ràng hôm này là đầu năm mới Trung Nguyên*, người nhập sàn bar không nhiều cho tới nỗi trong cả một con cái con ruồi cất cánh qua loa cũng nghe thấy, Đinh Tiểu Long đang được thao thao bất tuyệt thôi miên cô, khiến cho cô test tin tưởng cậu tớ đem tí năng lượng rất khác người thông thường, ví như rất có thể truyền tin tưởng cơ hội vạn dặm, cô nhàm chán vô nằm trong, Lúc đang được ngáp một chiếc thì phát hiện ra một đứa nhỏ xíu chuồn nhập.
*Tết Trung Nguyên hoặc hay còn gọi là lễ Vu Lan, ra mắt vào trong ngày 15 mon 7 âm lịch.
Mặc áo len ấm chui đầu màu sắc xám tro và quần harem black color, bên dưới chân chuồn một song ủng mưa nhỏ, cậu dầm mưa ẩm ướt kể từ bên trên xuống bên dưới, khuôn mặt nhỏ nhem nhuốc, đã mắt nhất đó là con cái rối đem áo đỏ ửng cậu nhỏ xíu đang được ôm trong tâm địa.
Ra đi ra nhập vào giầy vò ở sở công an vài ba lượt, sau cùng Kiều Giản huỷ lệ fake cậu nhỏ xíu về ngôi nhà.

Đứa nhỏ xíu không có bất kì ai nhận khiến cho biến động lòng trắc ẩn.
Đứa nhỏ xíu này cực kỳ xinh rất đẹp, đôi mắt to tướng như rất có thể véo đi ra nước, tuy nhiên phanh mồm thủ thỉ thì như ông cụ non, cậu thưa cậu thương hiệu là Vật Nhỏ, ghét bỏ nhất người sát bên coi cậu là con trẻ con cái, Theo phong cách thưa của cậu chủ yếu là: Em vẫn năm tuổi hạc rồi, là con trai rồi.
Vật Nhỏ ko nhức lòng vượt lên trước lâu, có lẽ rằng còn chưa tới nửa phút, thằng nhỏ xíu ngấc đầu nhìn cô, hai con mắt như chứa chấp ngôi sao 5 cánh, “Anh Tiểu Long thưa sàn bar chuẩn bị sập tiệm rồi.”
Hồi lâu Kiều Giản mới nhất thưa, “Nhìn em có vẻ như cực kỳ mừng nhỉ?”
“Chị Hân Hân thưa chặt đứt tuyến đường tài sản của chị ý thì chị rất có thể nhanh gọn đi kiếm con trai.” Hai tay Vật Nhỏ tóm chặt, mày mặt hưng phấn.
Kiều Giản giơ tay búng nhập đầu cậu một chiếc, “Nếu chị thất lạc tuyến đường lần chi phí thì em cũng ko sinh sống đảm bảo chất lượng được đâu.

Dạy em một câu trở thành ngữ nhé, môi hở răng lạnh lẽo, chị tuy nhiên ko đảm bảo chất lượng thì em cũng xấu số theo đuổi.”
Mễ Hân Hân, đảm bảo chất lượng nghiệp ĐH nổi tiếng tuy nhiên lại trôi dạt quý phái thực hiện livestream bên trên mạng, nấu nướng tiêu hóa tuy nhiên chỉ số lượng giới hạn ở trước ống kính, theo đuổi tiếng của cô ý ấy là người hâm mộ bên trên nền tảng livestream của cô ý ấy rất có thể đạt cho tới một trăm ngàn đem dư, từng lượt Lúc cô ấy đăng những thức ăn tài bại liệt lên thì hoa, tiến thưởng, xe hơi, biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp đều ùn ùn kéo cho tới.
Cô ấy và Kiều Giản tương tự người của nhì toàn cầu, tuy nhiên vì thế trên tầng bên trên tầng bên dưới, lại thông thường đụng chạm mặt mũi ở Thời Luân nên nhì người thân quen biết rồi nghịch ngợm cùng nhau.

Mễ Hân Hân nhìn xinh rất đẹp tuy nhiên thực tiễn cũng chính là người hoặc lài nhài, mến nhất đấu võ mồm với thằng nhóc Đinh Tiểu Long nhỏ rộng lớn cô ấy phụ vương tuổi hạc, thông thường cũng vô nằm trong năng nổ, mỗi lúc Kiều Giản ra bên ngoài nghêu du, cô ấy đều thực hiện bảo hình mẫu của Vật Nhỏ.
“Thực đi ra chị thiệt sự ko cần thiết kinh hoàng, mặc dù chị vỡ nợ thì chị vẫn xinh xắn như hoa tuy nhiên, chị Hân Hân thưa, tuổi hạc con trẻ là vốn liếng liếng của phụ phái đẹp.” Vậy Nhỏ nuốt nước miếng rồi bổ sung cập nhật một câu, “Mặc cho dù chị vẫn 26, ko được xem như là tươi trẻ nữa.”
Kiều Giản không nói, chỉ nhìn cậu thường xuyên thường xuyên.
Vật Nhỏ rụt cổ, “Em chuồn ngủ trên đây, chuẩn bị chục giờ rồi.” Sau này lại tương tự một viên bông nhanh chóng lăn chiêng xuống sofa, nhanh gọn về chống.
Gương mặt mũi của Kiều Giản teo rút bên dưới lớp mặt mũi nạ, huỷ sản? Quả thiệt vẫn tôn vinh cô vượt lên trước.
Cô ôm máy tính xách tay phanh trang web đi ra, sau thời điểm lần tìm kiếm một lượt thì nhập forums, đăng bảy tám bài xích bên trên trình duyệt hoàn thành, Kiều Giản lách cơ hội tấn công một sản phẩm chữ bên trên bại liệt.
Gõ hoàn thành, tắt máy.
Tìm con trai tương tự mua sắm giầy vậy, cố ý chống cầu luôn luôn thất bại, kết quả của việc chọn mua một song ứng phó chắc chắn rằng là bị nhét nhập ngăn tủ bên dưới nhất, sau cùng bị tiêu diệt chuồn tuy nhiên ko phát hiện ra ánh mặt mũi trời.

Cho nên, trước lúc tìm kiếm ra một song giầy vừa ý thì thực hiện giàn giụa ví mới nhất là cần thiết.
Kiều Giản bóc tách mặt mũi nạ xuống.
Làn domain authority Trắng nõn, có lẽ rằng đem tương quan cho tới việc cô thiếu thốn ngày tiết bẩm sinh khi sinh ra.
Mày đen ngòm như mực và đôi mắt sáng sủa rõ rệt, đơn thuần lòng đôi mắt tương đối đỏ ửng, minh hội chứng mang đến việc bao nhiêu ngày cô ko ngon giấc.
Tinh tế nhất thuộc sở hữu xương quai xanh lơ, bên dưới cần thiết cổ miếng mai là 1 trong hõm thư thả nhạt nhẽo, Hân Hân thưa hình mẫu hõm này rất có thể dìm bị tiêu diệt con trai.
Kiều Giản nhìn bản thân bên trên hành lang cửa số kính, xoa xoa mặt mũi.
Xinh rất đẹp như hoa à, cô cũng cảm nhận thấy như thế.
Hôm sau, dông rộng lớn.
Sau Lúc Kiều Giản ngủ một giấc vẫn đời mới lớn ngoài hành lang cửa số vẫn đen ngòm kịt, kể từ hành lang cửa số phòng tiếp khách nhìn ra bên ngoài, con cái kênh phân chia hạn chế nhì quần thể cũ mới nhất cuồn cuộn mạnh mẽ, phóng tầm đôi mắt đi ra xa cách nó tương tự một con cái dragon đen ngòm đang được trườn lên, xa cách hơn thế nữa rất có thể thấp thông thoáng phát hiện ra sự sôi động của thành phố cổ.
Cho nên chừng cao này cực kỳ vừa phải tầm, đón được sương lửa, lại với cho tới phồn vinh.
Trên bàn trà mang trong mình một miếng giấy tờ, Mễ Hân Hân nhằm lại dòng sản phẩm chữ như dragon cất cánh phượng múa, đại ý là cô ấy fake Vật Nhỏ chuồn ăn KFC, lý do là Vật Nhỏ mến tiên phái đẹp tóc đỏ ửng tuy nhiên KFC tung đi ra mang đến trẻ nhỏ, ăn hoàn thành KFC tiếp tục cùng với nhau chuồn Starbucks, lý do là trong những khi mùa sale 11.11 ngay sát kết đôn đốc thì Starbucks tung đi ra móc khóa phiên bạn dạng số lượng giới hạn, cô ấy đưa ra quyết định tiêu xài 199 đồng hồ thời trang để sở hữ một miếng bánh ngọt vừa phải cắm vẫn rơi vụn lở tở, vị thì nhàng nhàng tuy nhiên được tặng kèm cặp móc khóa, mục tiêu đó là mong muốn Kiều Giản cô lưu giữ thực hiện kỷ niệm, tiếp sau đó biết nhục tuy nhiên nỗ lực.
Tháng 11 chuẩn bị kết đôn đốc rồi sao, thêm 1 mon nữa qua loa chuồn là 1 trong năm lại không còn rồi.

Trong những tháng ngày cơ hội thời hạn cô biết nhục tuy nhiên nỗ lực còn một mon, việc cô cần thực hiện ko cần là chuồn từng toàn cầu lần con trai nhằm xoay gửi cuộc sống cô.
Đời người không chỉ có cần phải có con trai, càng cần phải có money.
Hôm ni sàn bar khá kiểu như “lóe lên một lượt trước lúc tắt”.
Chưa cho tới chục giờ tuy nhiên những bàn đều vẫn ngồi kín người.

Xem thêm: truyện trường phong độ

Hôm ni Đinh Tiểu Long ăn diện cực kỳ ngầu, cực kỳ phù hợp với làn tóc cownrow của cậu.

Có lẽ cô nàng ngồi mặt mũi quầy bar liếc đôi mắt fake tình rất nhiều nên hình mẫu bình rung lắc pha trộn nhập tay Đinh Tiểu Long cũng rung lắc năng nổ rộng lớn.
Kiểu Giản bịa đặt túi xách lên quầy bar, thấy Đinh Tiểu Long ko rảnh nhằm ý cho tới cô thì tự động bản thân xối một ly, cặp nhì viên đá nhập thùng đi ra, trộn lộn rượu mạnh màu sắc hổ phách nằm trong sụp nhập ly rượu, tiếp sau đó ở sát bên vừa phải thư thả khoan thai nhấp rượu vừa phải để ý Đinh Tiểu Long thả thính.
Đừng thấy Đinh Tiểu Long nhỏ tuổi hạc, tuy nhiên về mặt mũi thả thính thì cậu ấy vẫn luyện đến mức độ tối cao.

Không dữ thế chủ động cũng không trở nên động, hoặc là cậu dùng chuyên môn pha trộn có trách nhiệm nhất, hoặc là cậu chỉ đơn giản và giản dị bày đi ra domain authority mặt mũi Trắng nõn, vậy là bên trên thì rất có thể thú vị bao nhiêu chị gái uy lực, bên dưới rất có thể giã được bao nhiêu em gái rét rộp, cho nên vì thế nhập đôi mắt Kiều Giản cậu cũng rất được xem như là thả thính thời thượng, quăng quật xa cách những chàng trai bắt chuyện tươi tắn cười cợt cợt nhả.
Nhân khi cô nàng gọi điện thoại cảm ứng, sau cùng Đinh Tiểu Long cũng được dành đi ra chút bổng tâm nhằm ý cho tới Kiều Giản, thưởng mang đến cô một ly cocktail tương tự hoàng thượng ban thưởng, tiếp sau đó cười cợt fake tạo ra chất vấn, “Đi lần chi phí à? Tiền đâu?”
Kiều Giản giơ ngón trắng tay nõn chọc lên trên bề mặt cậu, “Gấp vật gì, chị thấy ngày hôm nay sàn bar thực hiện ăn ko tệ, khuôn mặt này của em cực kỳ hữu ích.”
Đinh Tiểu Long ưỡn trực tiếp sườn lưng, liếc cô một chiếc, “Lưu manh.”
“Ấy, cao bồi chất vấn em.”
“Nói.”
“Tối ni đem ai lần chị không?”
Đinh Tiểu Long cười cợt khẩy, “Có những ai rất có thể lần chị chứ? Ngoại trừ gia chủ đi ra thì chỉ mất hình mẫu cô Mễ Hân Hân trong cả ngày nấu bếp bại liệt thôi.

Ngưu tầm ngưu mã tầm mã, em bảo, chị rất có thể xa cách hình mẫu cô Mễ Hân Hân bại liệt một chút ít ko, một ngày dài thực hiện đỏm bên trên livestream, lừa lật quần bọn chúng dân chúng, đích thị rồi, cần bảo Vật Nhỏ rời xa chị tớ đi ra một chút… Người khách hàng ngồi nhập góc bại liệt vẫn ngồi phụ vương giờ đồng hồ rồi, chỉ gọi một ly nước! Một ly nước!”
…..
Kiều Giản bưng ly rượu rẽ cho tới góc tuy nhiên Đinh Tiểu Long thưa.
Một chàng trẻ trai.
Trên người đem áo sơ-mi đen ngòm và áo vest đen ngòm, nhập thực trạng này còn có tương đối kỳ tai ác, tuy nhiên cũng may mày mặt thanh tú.

Khi anh tớ nhìn qua loa, góc nhìn nhập trẻo tuy nhiên lại sở hữu chút rắn rỏi và uy lực.

Kiều Giản ngồi xuống đối lập anh tớ, “Xưng hô thế nào?”
Người con trai chất vấn ngược lại, “Cô đó là người đăng bài xích kia?”
Kiều Giản nhấp một ngụm rượu, “Đương nhiên.”
Người con trai Đánh Giá cô từ trên đầu cho tới chân.
“Nghi ngờ kinh hoàng tôi thưa dối? Hoặc là anh nhận định rằng tôi ko tự động lượng mức độ mình?” Kiều Giản cười cợt.
Người con trai phanh mồm, “Cô mong muốn ĐK gì?”
Kiều Giản rung lắc ly rượu, “Điều khiếu nại thì chắc chắn rằng cần đem, tuy nhiên người tôi cần thiết bắt gặp ko cần anh, bảo người con trai hâu phương Mẫn Tiêu Tiêu đi ra họp mặt tôi.”
Người con trai nghe vậy thì cười cợt, “Khẩu khí cũng ghê gớm nhỉ.”
“Trừ Lúc những anh không thích lần Mẫn Tiêu Tiêu.” Kiều Giản cười cợt ghẻ lạnh, tuy nhiên tư thái như đang được xay buộc.
Người con trai nhìn chằm chằm cô, nhường nhịn như đang được Đánh Giá chừng xác thực nhập tiếng thưa này.
“Con người tôi khẩu khí ko hiền lành lành lặn gì, tuy nhiên lòng tham ô lại càng rất lớn, sẽ phải bắt gặp đích thị người mới nhất rất có thể đàm luận ngân sách được, anh này, kinh hoàng là đem vài ba ĐK anh ko đưa ra quyết định thay cho ông công ty của anh ấy được.” Kiều Giản nhấp một ngụm rượu.
Người con trai vùng lên, nhìn có vẻ như như đang được toan kết đôn đốc cuộc thủ thỉ.
“Ấy.” Kiều Giản ở hâu phương gọi anh tớ lại.
Anh tớ ngừng bước ngoảnh đầu nhìn cô.
“Nói vói ông gia chủ anh, tôi là Kiều Giản.

Ngoài đi ra, cho tới quầy bar tính chi phí chuồn, một ly nước cũng cần trả chi phí.”
Ngày ngày sau là 1 trong ngày khí hậu tai ác gở, mưa lâm thâm nám kể từ sáng sủa cho tới tối.

Con kênh phía bên ngoài hành lang cửa số chảy xiết, một tia chớp lóe qua loa tương tự tấn công lên thân ái dragon vậy.
Mễ Hân Hân lại thực hiện khoản canh gà nhân sâm tràn trề tích điện nhập hình mẫu ngày khí hậu tai ác quỷ này, cả một con kê, bên phía trong bụng nhét giàn giụa kỷ tử và nhân sâm, cho thêm nữa phân tử dẻ thơm sực ngọt và táo đỏ ửng to tướng ngay sát vì thế nửa quả đấm, mùi thơm của thịt gà hòa quấn cùng theo với gạo nếp mềm mỏng bên phía trong, càng không nhất thiết phải thưa canh gà gold color óng bốc tương đối ngun ngút bại liệt, cho dù cơ hội một chiếc screen PC Kiều Giản nhìn cũng rất có thể ngửi được vị thơm và ngon của canh gà nhân sâm, cho nên vì thế Lúc chuông cửa ngõ vang lên, sau thời điểm Open đi ra cô ngay lập tức chìa tay với Mễ Hân Hân, “Gà đâu?”
“Nhìn cậu tề, quả thực nếu như đói ko kén chọn ăn thì tất cả chúng ta cũng cần lần vịt trước ko cần sao?” Mễ Hân Hân chọc nhập vai cô, tiếp sau đó nhét một túi như ý red color nhập tay cô, ngông nghênh chuồn vào trong nhà.
Vật Nhỏ khoanh chân ngồi trước truyền hình ứng phó với quái vật nhập game, cái tay ráng game bị cậu ấn kêu cạch cạch, nghe thấy giờ đồng hồ động cũng ko ngoảnh đầu, “Chị Hân Hân ngồi bất ngờ, Kiều Giản, chị tiếp đãi một chút ít, em đang được bận.”
Mễ Hân Hân chợt phì cười cợt.
Kiều Giản vẫn sớm thân quen với việc thằng nhỏ xíu này thủ thỉ ko thực hiện người tớ kinh ngạc thì bị tiêu diệt ko nhắm đôi mắt, cô ngoặc một đầu chão của cái túi như ý, rung lắc rung lắc, “Dùng nhằm trừ lặn à?”
“Để cầu tơ duyên.

Đừng thưa bản thân ko thương cậu, bản thân cần dậy kể từ sáng sủa sớm tờ mờ cho tới miếu Hoằng Quang cầu mang đến cậu đấy, nên là cậu cần chứa chấp cảnh giác.

Tối ni nhì người ăn vật gì đây…” Mễ Hân Hân liếc phát hiện ra nhì ly mỳ ăn ngay lập tức, phanh đi ra nhìn, canh quá lạnh lẽo ngắt, cô ấy nhíu ngươi, “Ăn nhiều bao nhiêu đồ ăn rác rến rưởi như vậy cậu ko kinh hoàng to tướng bị tiêu diệt à Kiều Giản! Pha cho bản thân mình một ly.” Sau bại liệt kéo cái gối ôm lót sau sườn lưng, ở thườn thượt phụ thuộc vào sofa.
“Nữ thần món ăn ngon tiếng vang lẫy lừng, cho tới ngôi nhà bản thân ăn chực mỳ đem phải chăng không? Canh gà nhập Clip vừa phải nãy vẫn đang được bốc sương bại liệt.”
“Quay Clip chứ không hề cần live stream, toàn bộ tư liệu đều rất có thể hạn chế ghép, ko tin tưởng cậu chuồn coi tủ lạnh lẽo ngôi nhà bản thân chuồn, tinh khiết hơn hết mặt mũi cậu.” Mặt Mễ Hân Hân xứng đáng thương, “Coi như thể thông thường bù mang đến trái ngược tim dạt dẹo vì thế chuyện cậu kết duyên của tôi chuồn, cậu ko biết đâu, ngày hôm nay người nhập miếu đông đúc lắm, bản thân đợi cả giờ đồng hồ đồng hồ thời trang mới nhất lên mùi hương được, lúc này eo còn nhức sườn lưng còn mỏi trên đây này.”
“Có nghĩa là kẻ của tất cả TP.HCM Tứ Xuyên này đều đơn thân đúng không ạ, cậu chỉ chuồn vì thế bản thân sao? Mang hình mẫu bùa tơ duyên cậu cầu được cho bản thân mình coi, coi đem cần một song với tính năng này của tôi không?” Kiều Giản cười cợt nhạo.
Cô lấy mì phía trong gầm tủ đi ra, trước lúc nhập phòng bếp còn ném lại một câu, “Mình bảo, rốt cuộc cậu đem biết nấu bếp không? Suốt ngày chuồn lừa quần bọn chúng dân chúng thế, xứng đáng đời cậu cũng đơn thân.”
“Ấy, bản thân đơn thân tôi cũng ko cuống quýt, một người vừa phải bước ngoài cánh cổng ĐH như bản thân còn thật nhiều tuổi hạc thanh xuân.” Mễ Hân Hân vươn đầu hét về phía chống phòng bếp, “26 rồi! Năm ni cậu 26 rồi!”
26 tuổi hạc, được xem như là không thể nhỏ nữa sao?
Kiều Giản nhận định rằng ở tuổi hạc này là khi sự nghiệp vừa phải có nét, cuộc sống dần dần chuồn về phía tuổi hạc đỉnh điểm.
Nhưng nếu mà tăng chút ĐK tô điểm, ví như đàn bà đơn thân, sự nghiệp nhàng nhàng, vậy thì tuổi hạc 26 quả thực không thể nhỏ nữa.
Một lối kéo của Kiều Giản khiến cho túi phụ gia sụp thất lạc nửa, cô cũng ko toan tiêu tốn lãng phí thêm 1 vỏ hộp mới nhất, nên cứ như thế ứng phó với Mễ Hân Hân, trộn mang đến cô ấy.
Trở lại phòng tiếp khách, Vật Nhỏ đang được tóm lược trò nghịch ngợm mang đến Mễ Hân Hân, mồm mép mưu trí vô nằm trong nhiệt huyết.

Kiều Giản vừa phải bịa đặt vỏ hộp mỳ xuống, Mễ Hân Hân như hổ đói ngay lập tức nhào qua loa, ăn ngấu ăn nghiến mặt khác vẫn luôn luôn nhớ giáo dục Vật Nhỏ, “Em bại liệt, người sử dụng niềm tin và mức độ lực này thực hiện chút chuyện chủ yếu thì đảm bảo chất lượng biết bao nhiêu, ví như xem sách gì bại liệt.

Này Kiều Giản, nếu mà Vật Nhỏ kháng mặt trận kỳ trong nhà cậu thì cậu cần tâm lý cho tới yếu tố dạy dỗ của thằng nhỏ xíu, cũng ko được, thằng nhỏ xíu không tồn tại hộ khẩu, suy mang đến nằm trong vẫn cần lần người thân thằng nhỏ xíu mới nhất là cần thiết, một cô nàng đơn thân như cậu cũng ko thể nhận nuôi nó.”
Kiều Giản tiến bộ lên tịch kí tay ráng chơi trò chơi, “Tàn nhẫn huỷ hoa ko cần tác phong của tôi, đương nhiên tôi cũng kỳ vọng phân tử kiểu như nhỏ này rất có thể mạnh bạo trưởng thành và cứng cáp bên dưới độ sáng của Đảng, nền móng là thằng nhỏ xíu cần thiết một môi trường xung quanh dạy dỗ quy củ, chứ không hề cần là trong cả ngày lêu bêu với cậu hoặc Đinh Tiểu Long.”
Vật Nhỏ đem chút bất mãn vì thế Kiều Giản cướp quyền hạn chơi trò chơi của cậu, bĩu môi kháng nghị, “Mấy loại những chị thưa em còn rất cần phải học tập à? Rất đơn giản và giản dị, em nhìn một lượt là biết.”
Quả thực Vật Nhỏ ko thưa bừa, tuy vậy thằng nhỏ xíu này còn nhỏ vẫn tài giỏi nhìn qua là biết.

Trước bại liệt Kiều Giản tò lần, lựa chọn bao nhiêu trang nhập Sơn Hải Kinh mang đến cậu coi, cậu coi hoàn thành ngay lập tức phát âm làu làu.
Khi bại liệt Mễ Hân Hân cũng xuất hiện, cô ấy kinh ngạc đến mức độ đôi mắt suýt cất cánh ra bên ngoài, trong thời điểm tạm thời ko thưa đứa con trẻ năm tuổi hạc thông thường rất có thể nhận thấy được từng nào chữ, mặc dù chính thức tập luyện kể từ Lúc mới nhất nhận chữ thì cũng ko đạt được cho tới cảnh giới của Vật Nhỏ, nhập Sơn Hải Kinh có khá nhiều kể từ khan hiếm bắt gặp, tuy nhiên cậu lại rất có thể hiểu thông thưa thạo, trình độ chuyên môn này rất có thể so sánh được với thiên tài.
Sau bại liệt Mễ Hân Hân lại ôm một gò sách cũ cho tới, cố ý lựa chọn phần tối nghĩa khó khăn hiểu, ko ngờ Vật Nhỏ vẫn ứng phó trôi chảy, bất luận là tái diễn từ trên đầu Hay là chọn 1 đoạn thì cũng ko hề sai, Vật Nhỏ cười cợt tinh ranh tai ác, “Mấy loại này còn có là gì? Những loại khó khăn hơn hết sách em còn hiểu, Đại Triện Tiểu Triện gì bại liệt.”
Kiều Giản chất vấn cậu, em hiểu không còn nội dung nhập sách bại liệt sao.
Vật Nhỏ ưỡn ngực thưa, chỉ việc em nhìn qua em đều hiểu.
Cho nên, tối ni sau thời điểm Vật Nhỏ người sử dụng khả năng của cậu nhằm qua quýt với nhì người thì Mễ Hân Hân lại hào hứng chất vấn cậu, đem cần mặc dù loại bại liệt đem khó khăn cho tới bao nhiêu, chỉ việc em nhìn qua em đều hiểu nội dung nhập bại liệt không?
Vấn đề này khiến cho Vật Nhỏ tâm lý hồi lâu, “Chỉ phải là văn tự động là được, những loại không giống em ko test.”
Đúng khi bại liệt, một tia sét rạch ngang ngoài hành lang cửa số, căn chống sáng sủa như buổi ngày.

Phía sau sườn lưng Vật Nhỏ đó là mùng tối to lớn, khoảng thời gian rất ngắn độ sáng phản vào khiến cho nhì má của cậu sáng sủa bừng lên.

Xem thêm: nhật ký thú cưng của thiên địch

Kiều Giản và Mễ Hân Hân nhìn chằm chằm Vật Nhỏ, mang trong mình một khoảng thời gian rất ngắn cảm nhận thấy cậu đó là thần.
Cũng chủ yếu thời điểm hiện nay bọn họ nghe thấy một giờ đồng hồ vang bên trên kính hành lang cửa số, thực hiện phụ vương người lắc nảy bản thân, ngoảnh đầu nhìn qua loa mới nhất vạc hiện nay là 1 trong con cái chim.

Có lẽ bị tia sét thực hiện mang đến hoảng kinh hoàng, nó đâm nguồn vào hành lang cửa số, ở trực tiếp cẳng ở lan can phía bên ngoài.

Kiều Giản Open bong nhỏ đi ra, nỗ lực với lấy con cái chim, đầu chim nghẹo quý phái một phía, lông ở góc cạnh mồm bị ngày tiết ngấm ẩm ướt.
Mễ Hân Hân phì phì nhì giờ đồng hồ, “Sao tối ni cứ cảm nhận thấy phi lý nhỉ.”
Kiều Giản cũng cảm nhận thấy thế.
Vật Nhỏ nhảy nhót nhận lấy con cái chim nhập tay Kiều Giản, cô tiêm dung dịch dự trữ trước mang đến cậu, “Nó bị tiêu diệt rồi.”
Ai ngờ vừa phải dứt tiếng, con cái chim này lại cất cánh kể từ tay Vật Nhỏ lên, cất cánh từng vòng từng vòng nhập phòng tiếp khách, vô nằm trong mừng sướng, Vật Nhỏ đứng yên ổn bên trên điểm nhảy lên tung hô, cười cợt sung sướng.
Kiều Giản mặt mũi giàn giụa nghi vấn, Lúc con cái chim bại liệt trực thuộc tay cô, cô thấy rất rõ ràng, ko cần nó vẫn bị tiêu diệt rồi sao? Mễ Hân Hân mặt mũi bại liệt cũng ko nhằm ý cho tới chuyện con cái chim, nấc cụt một chiếc, “Sao mỳ không tồn tại vị gì nhỉ…”
Điện thoại vang lên.
Điều này khiến cho Kiều Giản bất ngờ rùng bản thân một chiếc.
Cảm giác này vẫn rất rất lâu ko xuất hiện nay.
Là điện thoại cảm ứng của Đinh Tiểu Long.
Cậu ấy đè thấp tiếng nói, mau tới quán bar, đem chuyện.