không bỏ lỡ

Tôi xấu xa.
Và tình nhân tôi bảo với tôi rằng anh ấy mong muốn phối chính sách hò hẹn với 1 cô nàng xinh rộng lớn tôi.
Tôi hỏi: “Tại sao anh nên phối chính sách hò hẹn với cô ấy?”
Người yêu thương tôi trả lời: “Chứ ko lẽ em mong muốn anh nhằm chính sách hò hẹn với em?”
“…”

Không, chuyện tê liệt có lẽ rằng sẽ không còn lúc nào xẩy ra. Vì tôi xấu xa, anh ấy trước đó chưa từng mong muốn công khai minh bạch thân mật phận của tôi. Vạn phen, tôi không hiểu nhiều vì sao anh lại lựa chọn tôi? Một đứa xấu xa như tôi cũng chẳng nên hot Face hoặc hot Tik Tok gì.
“Nhưng em là bạn nữ anh! Em ko quí như thế!” Lần này, tôi ko nhẫn nhịn nữa nhưng mà vấn đáp trực tiếp với anh như thế. Anh dữ thế chủ động kết các bạn facebook của Huyền, tôi nhắm đôi mắt mang lại qua chuyện. Anh chụp ảnh cộng đồng với cô nàng không giống, tôi cũng ko truy cứu vãn. Thế mà… lúc này anh lại thưa với tôi những tiếng đó!
“Bọn anh đơn thuần bè bạn thôi. Em chớ suy nghĩ nhiều. Set hò hẹn cũng có thể có mất mặt non gì đâu!”
“Nhưng em ko thích! Anh sở hữu hiểu không?”
“Em con trẻ con cái vừa vặn thôi.”

Bạn đang xem: không bỏ lỡ

Xem thêm: hôn nhân không tình yêu diệp lạc vô tâm

Nước đôi mắt tôi tí tách rơi. Tại sao? Tại sao vậy? Tại sao anh lại xử thế với tôi như thế? Trẻ con cái ư? Tôi sai rồi ư?
“Em chớ sở hữu thực hiện quá yếu tố. bầy anh chỉ nhằm một thời hạn thôi. Với lại, anh là hot Face, anh đâu thể nhằm chính sách hò hẹn với em được? Em nên cảm thông mang lại anh chứ!” Anh lại nhắn tiếp.
Thông cảm? Thông cảm thế nào đây?
“Thôi, anh ko thưa nhiều nữa. Em tự động nhưng mà nghiền ngẫm chuồn. Nghĩ thông rồi thì mò mẫm anh.”
Sau tê liệt, anh off mất mặt, chỉ nhằm lại 1 mình tôi nhảy khóc. Cay đắng, nghẹn ngào, tủi thân… những xúc cảm tê liệt cứ theo thứ tự ùa tới dày vò tôi. Là tôi suy nghĩ nhiều sao? Là tôi quá xứng đáng hoặc sao?
(…)
Ngay chiều hôm ấy, anh vẫn nhằm chính sách hò hẹn với Huyền. Và số lượt yêu thương quí vô bài xích này là rộng lớn năm ngàn. Tầm nhì mươi phút sau, bên trên trang cá thể anh lại đăng hình họa nhì người cầm tay nhau.
Lần này, tôi ko comment hoặc thả yêu thương quí gì nữa nhưng mà tự sướng screen, chất vấn anh: “Anh thưa đi? Thế này là thế nào?”
Anh ko vấn đáp lời nhắn của tôi nhưng mà chuồn vấn đáp comment của Huyền. Tôi gọi từng tiếng nhì người ve vãn nhau nhưng mà xót xa xăm lắm. Như một kẻ điên loạn, tôi nối tiếp gửi mang lại anh tăng vài ba loại nữa. Thế nhưng mà, anh vẫn chẳng thèm liếc qua.
Tôi cứ hóng mãi, hóng mãi. Đến tận chục một giờ tối, anh mới nhất phản hồi:
“Em rồ như vậy đầy đủ chưa?”