gặp người đúng lúc truyện

Chương 1

Trong sàn bar nhập nhoạng ánh đèn sáng lẫn lộn những giờ đồng hồ nhạc đinh tai nhức óc, tôi trốn vô một góc quầy tu không còn ly này cho tới ly không giống, tu như 1 đứa đàn bà bất cần thiết đời đang được mò mẫm rượu giải phiền. Rượu chảy vô họng thực hiện rộp rát cổ tôi, rộp cả trái khoáy tim tôi.

Bạn đang xem: gặp người đúng lúc truyện

Uống cho tới ly loại chục một thì điện thoại cảm ứng thông minh vào trong túi tôi chính thức rung rinh lên, nhìn thương hiệu người gọi cho tới hiện trên screen, tôi chỉ cười cợt nhạt nhẽo rồi khoác kệ mang đến nó fake trở thành cuộc gọi nhỡ. Lúc sau, ông chồng cũ của tôi gọi ko được, lại nhắn tin yêu đến:

– Linh, anh van nài lỗi, giờ em đang được ở đâu? Anh cho tới đón em.

– …

– Anh biết anh với lỗi với em, tuy nhiên thiệt sự anh ko thể thực hiện không giống được. Em chớ suy nghĩ quẩn nhé, đời còn lâu năm, còn tìm kiếm được nhiều người chất lượng tốt rộng lớn anh. Đừng suy nghĩ quẩn nhé em. Anh van nài em đấy.

Tôi ko vấn đáp nhưng mà chỉ cố ly rượu lên tu, trong tim thì thầm rủa “nghĩ quẩn loại tiên sư thân phụ căn nhà ngươi, bà ngươi sẽ không còn lúc nào vì như thế một thằng cặn buồn bực như ngươi nhưng mà suy nghĩ quẩn. Bà ngươi chỉ ham muốn tu rượu một hôm làm sao cho thật say rồi ngày mai gạt bỏ ngươi, kế tiếp sinh sống hạnh phúc thôi”.

Nhưng mà… càng tu nhiều rượu, tôi lại càng quan sát nhằm thực hiện được vấn đề này, tôi sẽ rất cần cần thiết một thời hạn lâu năm chứ không cần cần chỉ sử dụng một tối say rượu là gạt bỏ được. Tình cảm vẫn kéo dãn tía năm ko cần trình bày quên là quên, huống hồ nước thời điểm hôm nay còn là một ngày cưới của tôi.

Đúng, ngày cưới của tôi…

Vậy nhưng mà Lúc tất cả vẫn sẵn sàng tươm tất vớ kết thúc, ông chồng tôi lại gọi năng lượng điện cho tới nhằm thông tin anh tớ ko thể cho tới đón dâu được, anh tớ trót thực hiện bạn tri kỷ tôi với bầu rồi. Hơn tía mon, là đàn ông. Hôm ni căn nhà cô tớ đến tới căn nhà anh tớ nhằm ăn vạ thì từng chuyện mới nhất vỡ bục: bị vỡ ra vì sức ép.

Khỏi cần trình bày, khi nghe đến được tin yêu ấy tôi vẫn sốc ra làm sao, cảm hứng như bản thân đang được lâng lâng phía trên mây bị rơi toẹt một chiếc xuống vực thẳm. Đám cưới bị bỏ vứt, hàng ngàn mâm cỗ cần sụp đổ cút, phụ huynh xấu xí hổ ko biết cất giấu mặt mày vô đâu, còn tôi, tôi ko chịu đựng được những điều rèm trộn của những người đời nên chạy cho tới trên đây tu rượu.

Mẹ kiếp!!!

Tôi càng suy nghĩ càng cảm nhận thấy trong tim nhức nhói không dễ chịu, tương tự với một chiếc sợi lớn ghim vô này mà không tồn tại cơ hội nào là nhổ rời khỏi được, cảm hứng chuẩn bị được sản xuất nàng dâu rồi chỉ qua chuyện vài ba giờ đồng hồ vẫn tự nhiên phát triển thành một kẻ bị vứt lại thực hiện tôi ko chịu đựng nổi, cứ thế nốc rượu như nước lạnh nhằm tương đối men xoa nhẹ nhàng lòng bản thân.

Không biết tu thêm thắt từng nào ly, điện thoại cảm ứng thông minh của tôi lại kế tiếp rung rinh lên, chuyến này là ông chồng hụt nhắn tin yêu ko được nên chuyển sang gọi năng lượng điện. Đang tu rượu nhưng mà bị nhiều chuyện, tôi điên quá nên cố máy lên, gào rõ rệt to:

– Gọi lắm thế.

– Linh, em đang được ở đâu, ở đâu anh cho tới đón em?

– Anh bị thần kinh trung ương à? Tôi đang được ở với tình nhân tôi, anh cho tới đón thực hiện gì?

– Em chớ như vậy, anh biết em buồn tuy nhiên em ko nhớ dùng cơ hội cơ nhằm dối trá anh đâu. Em đang được ở sàn bar cần không?

– Ừ, đang được ngồi tu rượu với tình nhân mới nhất. Sao?

– Anh ko tin yêu. Em chớ dối trá anh thế, em lấy đâu rời khỏi tình nhân mới nhất.

– Anh cắm sừng tôi được, ngủ với các bạn tôi mà đến mức chửa to tướng rời khỏi thế, anh suy nghĩ tôi không tìm được thằng nào là rộng lớn anh Chắn chắn. Nói mang đến nhưng mà biết, bà trên đây vơ tay một chiếc là hốt được cả gò. Anh là loại tai ác gì nhưng mà tôi cần lừa anh.

– Thôi, em chớ phẫn uất nữa, điềm tĩnh rồi thì thầm được không? Em ở bar nào là, anh cho tới đón em về.

Lúc này nhì đôi mắt tôi vẫn chính thức hoa lên rồi, tôi không thích loại lão ông chồng hụt cơ biết bản thân khổ cực vì như thế thất tình nên lảo hòn đảo bước xuống ghế, tiếp sau đó thò tay túm bừa một người con trai đang di chuyển cho tới quầy, áp điện thoại cảm ứng thông minh vô tai anh ta:

– Anh yêu thương, trình bày là em đang được ở với anh cút. quý khách hàng này cứ ko tin yêu em đang được ở với anh.

Đúng thời gian đó, nhạc fake bài bác nên cả sàn bar chợt chốc lặng ngắt kỳ lạ thông thường, người con trai cơ khẽ liếc tôi, rõ nét là xa lạ tuy nhiên anh tớ vẫn lặng ngắt tâm lý vài ba giây rồi sau cùng cũng nói:

– Ai gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới mang đến em đấy?

– Người yêu thương cũ của em.

– Anh ko quí tình nhân cũ của em gọi mang đến em, kể từ giờ chớ nghe nữa, tắt máy cút.

Giọng anh tớ con trai khôn xiết, biểu diễn miêu tả làm thế nào nhỉ, như loại một vừa hai phải êm ấm tuy nhiên cũng một vừa hai phải rét mướt lùng, trong cả bao nhiêu lời nói bịp gom tôi cũng khiến cho người không giống với cảm hứng rất rất đáng tin yêu.

Tôi cố điện thoại cảm ứng thông minh áp lại vô tai bản thân, bảo với Nhật:

– Nghe thấy chưa? Đang ở với tình nhân, miễn nhiều chuyện. Từ giờ chớ liên hệ hoặc nhằm tôi phát hiện ra loại phiên bản mặt mày của anh ý nữa. Cút cút bao xa xăm được thì cút.

– Linh, anh…

Không đợi anh tớ trình bày xong xuôi, tôi vẫn hớt tóc rụp máy một chiếc rồi tắt luôn luôn mối cung cấp điện thoại cảm ứng thông minh, kết thúc ngước lên, lăm le trình bày một câu cảm ơn tuy nhiên lại thấy người cơ vẫn chuẩn bị cút khuất rồi.

Khi ấy tâm trí tôi lâng lâng, ko tự động căn nhà được nên đuổi theo túm lấy tay anh tớ. Ai ngờ còn còn chưa kịp cảm ơn thì trong cổ họng tự nhiên lợm lên, tiếp sau đó “ọe” một chiếc rõ rệt lớn, ói tinh khiết rời khỏi người anh tớ.

– Cô thực hiện vật gì vậy?

– Tôi… cảm …ọe… ọe…

Cả ngày thời điểm hôm nay tôi ko nên ăn gì, lại tu rượu mạnh nữa nên khi ói là ói rời khỏi cả mật xanh lơ mật vàng, áo sơ-mi đen thui của anh ý tớ bám ko sót một cái gì vô bao tử tôi. Người con trai cơ khi đầu thấy vậy thì mặt mày nghệt rời khỏi, tiếp sau đó lăm le đẩy tôi rời khỏi tuy nhiên tay tôi túm chặt quá, anh tớ giằng rời khỏi ko được, sau cùng đành đứng cơ khoác kệ mang đến tôi bôi dơ không còn vô người.

Tôi ói xong xuôi mới nhất ngước hai con mắt u ám và mờ mịt lên nhìn:

– Ơ, van nài lỗi anh… tôi ko cố ý… ọe…

– Tránh rời khỏi.

– Tôi ko cố ý nhưng mà, anh nhằm tôi vệ sinh áo cho…

– Tôi bảo cô rời rời khỏi.

– Anh đẹp mắt trai, anh gắt thực hiện gì? Hay là thời điểm hôm nay anh cút với tôi, cho tới căn nhà nghỉ ngơi tôi giặt áo mang đến, nhé. Đi với tôi.

– …

– Đằng nào là áo anh cũng dơ không còn rồi, ko nghịch ngợm được nữa. Đi với tôi cút, tôi trả chi phí. Anh rời khỏi giá chỉ cút, từng nào tôi trả mang đến anh.

– Cô bị thần kinh trung ương à?

– Ơ sao lại trình bày thế? Lúc nãy anh một vừa hai phải nhận anh là tình nhân của tôi còn gì, tối ni anh cần cút với tôi.

– Tôi xa lạ cô.

– Quen hay là không cần thiết gì. Chỉ cần thiết anh đáp ứng nhưng mà tôi thấy lý tưởng, tôi tiếp tục boa thêm vào cho anh. Mấy cũng khá được, tôi boa.

Lúc cơ tôi say nên phân tích lớn, bao nhiêu người đứng cạnh cơ nghe thấy còn tủm tỉm cười cợt rồi hùa nhau vô trêu:

– Người đẹp mắt yêu sách boa thế nhưng mà ko cút thì phí lắm đấy anh ơi. Đi cút, áo cũng dơ không còn rồi, cút hotel giờ đây vừa mới được sướиɠ vừa mới được chi phí.

– Anh ko cút thì tôi cút đấy nhé. Nhìn em ấy ngọt nước thế nhưng mà, anh ko cút thì nhằm tôi.

– Lựa lựa chọn nhanh chóng lên ông ơi, tụi tôi đang được xếp sản phẩm đợi trên đây này. Nhanh lên.

Đầu óc tôi thâm nhập rượu nên con quay cuồng không còn cả lên, đôi mắt cũng nhìn ko rõ rệt tuy nhiên tôi cảm nhận thấy loại anh bị tôi ói vô siêu mẫu trai rộng lớn bao nhiêu ông cơ nhiều, không chỉ có thế anh tớ còn cực kỳ cao, đứng cơ hội tôi với bao nhiêu chục centi nhưng mà chắn không còn được cả khả năng chiếu sáng trước mặt mày tôi.

Vớ được trai đẹp mắt ở trên đây sau thời điểm thất tình, tôi sung sướиɠ lôi mách bảo kéo anh ta:

– Nghe thấy ko, cút. Đi với tôi. Bao nhiêu chi phí tôi trả, yên ổn tâm, tôi ko nhằm anh thiệt đâu. Anh cứ đáp ứng một vừa hai phải ý tôi thì bao chi phí cũng khá được. Nhé, cút với tôi.

Sau cơ tôi cũng chẳng ghi nhớ được bản thân trình bày những gì và anh tớ đáp những gì, chỉ biết người con trai cơ với gỡ tay thế nào là tôi cũng ko buông, xong xuôi còn mặt dày mày dạn chui hẳn vô lòng anh tớ, phụ thuộc cơ ngủ ngon miệng như chó con cái bén tương đối u.

Trong cơn say, tôi với cảm hứng ai cơ rung rinh bản thân mãi tuy nhiên ko tỉnh được, tiếp theo sau là cảm hứng khung hình nhẹ tênh như được người nào là đấy vác lên, nhét vô xe pháo xe hơi, một khi rất mất thời gian sau lại bị ném lên nệm một cơ hội ko tiếc thương.

Đau quá nên tôi cần lồm ngồm tỉnh dậy, đôi mắt nhắm đôi mắt ngỏ gào lên:

– Anh đáp ứng tôi loại đấy đấy à? Ném thế gãy không còn xương tôi rồi.

– Cô còn hét lớn thế Chắn chắn ko gãy xương được đâu.

– Phục vụ thế này thì bị tiêu diệt quý khách à. Anh ko biết quý khách là thượng đế à, ném khách hàng như vậy đấy à?

Anh tớ ko vấn đáp, chỉ hừ rét mướt một giờ đồng hồ rồi bỏ vô vô chống tắm. Tôi thì hậm hực lẩm nhẩm thêm thắt vài ba câu, tiếp sau đó vô tình thế nào là lại phát hiện ra khóa xe xe hơi của anh ý tớ nhằm ngay lập tức bên trên tủ cạnh nệm, thế là say ko suy nghĩ ngợi được gì, vớ lấy khóa xe rồi ném trực tiếp ra phía bên ngoài hành lang cửa số, kết thúc lại quặt rời khỏi ngủ tiếp.

Lát sau, tôi lù mù nghe thấy với người đang được rung rinh bản thân dậy chất vấn “chìa khóa của tôi đâu”, tuy nhiên tôi ko vấn đáp nhưng mà chỉ xoay người ôm cứng lấy cánh tay anh tớ, lẩm nhẩm đáp:

– Chìa khóa làm những gì, ở xuống trên đây ôm tôi ngủ cút. Nhanh lên. Đòi khóa xe thực hiện gì?

– Này cô…

– Yên lặng, vẫn muốn lấy chi phí ko thì bảo.

Tiếp theo dõi thế nào là thì say quá tôi ko ghi nhớ nữa, chỉ biết sáng sủa mai tỉnh dậy thấy một tay bản thân vẫn ôm cứng lấy cổ người con trai cơ, chân thì quặp chặt lấy người anh tớ, buổi sáng sớm nên tôi còn cảm biến được rõ nét chân bản thân đè lên trên một vật cứng cứng.

Vật cứng cứng này là….

Ôi u ơi!!!

Xem thêm: có thể chứng minh tôi thích em

Tôi cuống quýt vàng nhảy dậy như xoắn ốc, phát hiện ra người bản thân ăn mặc quần áo vẫn còn đấy nguyên vẹn, nhưng mà đứa ở kề bên cũng còn nguyên vẹn mới nhất dám thở phào một giờ đồng hồ. Lúc này cúi xuống nhìn kỹ vật cứng cứng cơ mới nhất trừng trị sinh ra là mặt mày thắt sống lưng của anh ý tớ chứ không cần cần là loại vật nhưng mà nãy giờ tôi đang được suy nghĩ.

Khϊếp, tâm trí tôi ngày càng đen thui tối thiệt.

Tôi xấu xí hổ đỏ ối bừng không còn cả mặt mày, lại ghi nhớ đem máng cả chuyện tối qua chuyện nữa càng nhục ko biết cất giấu mặt mày vô đâu. Lúc tôi luýnh quýnh trườn xuống nệm, lăm le lặng ngắt vứt trốn trước lúc anh tớ tỉnh mới lớn đột nhiên nghe thấy một giọng nói:

– Đi đâu thế?

– À tôi… tôi…

Hôm qua chuyện say rượu hùng hổ từng nào thì sáng sủa ni tôi thi công bắp như gà giắt tóc từng ấy. Cũng may là chưa tới nút tình một tối với anh tớ, tuy nhiên xa lạ biết nhưng mà ngủ công cộng cùng nhau suốt cả đêm thế, tôi cứ thấy sai sai thế nào là ấy, cứ ấp úng mãi ko trình bày nổi một câu.

Người cơ thấy tôi ko vấn đáp được, lại trình bày tiếp:

– Chưa trả chi phí nhưng mà, trốn cút đâu?

– À nhờ… tiền… quên mất mặt. Bao nhiêu chi phí ạ?

– Mười lăm triệu.

– Gì cơ? Anh gϊếŧ người đấy à?

Đúng là nói đến chi phí với không giống, tôi kể từ mèo phát triển thành hổ hẳn. Tôi xoay đầu trợn đôi mắt nhìn anh tớ, nghiến răng quát:

– Cả tối qua chuyện anh được ôm tôi ngủ, vừa mới được rét một vừa hai phải ko tốn tí mức độ nào là. Không làm những gì nhưng mà yêu sách tận chục lăm triệu, còn lâu tôi mới nhất trả.

– Thế giờ tôi thực hiện nhé.

– Thôi miễn, không còn hứng rồi. Anh thực hiện tôi mất mặt hứng, anh cần trả chi phí mang đến tôi thì với.

Người con trai cơ vùng dậy, thời điểm hiện tại tôi mới nhất nhằm ý kỹ khuôn mặt mày của anh ý tớ, thực sự đẹp mắt trai thiệt, nhưng mà túa trần nữa nên càng nhìn kỹ cơ vùng bụng múi nào là rời khỏi múi nấy, không tồn tại một tý mỡ quá nào là. Nói công cộng ko cần cơ bắp cuồn cuộn giống như người tập luyện Gym nhưng mà nhìn cực kỳ cứng rắn mạnh bạo.

Ôm sản phẩm ngon thế này ngủ cả một tối, chục lăm triệu chắc hẳn rằng giá chuẩn nhỉ?

– Sao? Tối qua chuyện mạnh mồm lắm nhưng mà, bảo cứ cút với cô thì bao chi phí cũng khá được nhưng mà. Giờ với trả chi phí không?

– Nhưng tôi ko làm những gì anh… à sai sót. Anh ko làm những gì tôi. Anh vẫn đáp ứng đâu nhưng mà yêu sách tiền?

– Thế thì trèo lên nệm cút, bảy giờ là không còn giờ bao. Giờ còn tía mươi phút nhằm tôi đáp ứng.

Anh tớ một vừa hai phải trình bày một vừa hai phải chậm rãi rãi đi đi lại lại ngay gần, mặt mày ko một tia xúc cảm nào là, tôi thì sợ hãi anh tớ thực hiện thiệt nên teo rúm không còn khắp cơ thể lại, gào lên:

– Này chớ chớ. Tôi không thích nữa, không còn hứng rồi.

– Tốt, thế trả chi phí cút.

– Hạ giá chỉ rời được không? Tôi ko đem đầy đủ chục lăm triệu.

– Tiền boa mà còn phải kỳ kèo nữa à?

– Không cần tôi kỳ kèo nhưng mà là tôi ko đem đầy đủ chi phí ấy. Với cả kể từ tối qua chuyện cho tới giờ anh với tốn tý mức độ nào là đâu, sao cần lấy đầy đủ 100% thế thực hiện gì? Giảm giá chỉ cút.

Đúng là sai một ly là cút cả gò chi phí, chục lăm triệu vì chưng cả mon bổng của tôi chứ không nhiều gì. Hôm qua chuyện vẫn tốn bao nhiêu triệu chi phí rượu, thời điểm hôm nay lại tốn cả chi phí mướn trai bao mà còn phải ko xơ múi được gì nữa, tôi chính thức xót chi phí chuẩn bị đứt cả ruột cho tới điểm rồi.

Mà người con trai cơ nghe thế, chẳng trình bày chẳng rằng câu nào là vẫn cố áo sơ-mi vắt bên trên móc, ném vô người tôi:

– Mười lăm triệu là thông thường chi phí loại áo này. Tối qua chuyện cô ói thực hiện hư đốn áo tôi.

Tôi rung rinh áo xuống, ngó qua chuyện mác coi hãng sản xuất gì nhưng mà giắt thế, thấy nhì chữ TOM FORD thì tròn trĩnh xoe đôi mắt nhìn anh ta:

– Chỗ của anh ý với nhận phái nữ ko, mang đến tôi thực hiện với.

– Gì?

– Làm nghề nghiệp của bọn anh nhiều chi phí thế, khoác cả sản phẩm hiệu nữa. Cho tôi thực hiện với.

– Đồ thần kinh trung ương.

Tôi bĩu môi, ném trả lại áo mang đến anh tớ rồi lăm le mò mẫm túi xách tay nhằm lấy chi phí, ngờ đâu mò mẫm mãi cũng ko thấy túi của tôi đâu. Lắc óc bao nhiêu chuyến cũng ko suy nghĩ rời khỏi được tôi ném ở sàn bar hoặc là ném ở nơi nào rồi, ngày qua say quá, chẳng ghi nhớ được bản thân vứt cút đâu.

Tôi bảo:

– Hôm qua chuyện anh với thấy túi của tôi không? Túi màu xanh lá cây dương với loại khóa như khóa Việt Tiệp ấy.

– Không.

– Tôi ghi nhớ tôi với xách nhưng mà. Anh ghi nhớ lại coi nào là, khi anh fake tôi cho tới trên đây tôi với cố không?

Anh tớ suy nghĩ ngợi một khi, lông ngươi rườm rà cùng theo với sản phẩm lông nheo lâu năm khẽ rung rinh động, tôi nhằm ý thấy cặp đôi mắt anh tớ vẫn đẹp mắt nhưng mà lông nheo còn một vừa hai phải lâu năm, một vừa hai phải cong như phiến lá, còn đẹp mắt hơn hết đôi mắt tôi.

Lúc sau anh tớ đáp:

– Hình như nhằm bên dưới xe pháo rồi.

– Thế giờ trả chống rồi xuống bên dưới xe pháo, tôi lấy túi rồi lấy chi phí trả anh nhé.

– Đưa khóa xe xe pháo mang đến tôi trước vẫn.

– Chìa khóa xe… khóa xe xe pháo nào?

Nói xong xuôi, tôi mới nhất chợt ghi nhớ cho tới hành vi cố khóa xe xe pháo vứt qua chuyện hành lang cửa số của tớ tối qua chuyện, mặt mày tôi chợt nghệt rời khỏi.

– Trong chống chỉ mất tôi với cô, cô ko cất giấu dễ thường tôi giấu?

– Tôi… tôi… thôi nhằm tôi mò mẫm mang đến anh nhé. Anh ở trên đây, tôi đi kiếm mang đến anh.

Dứt điều, tôi lăm le chạy xuống bên dưới nhằm đi kiếm khóa xe, tuy nhiên nhưng mà anh tớ lại nhanh chóng chân đứng chắn ngay lập tức trước cửa ngõ, bó tay nhìn tôi như loại “tôi mang đến cô ra phía bên ngoài nhằm cô trốn mất mặt à”.

Tôi thì cười cợt méo xẹo, ko cần thiết anh tớ ngỏ mồm vẫn tự động khai:

– Tôi ko trốn đâu nhưng mà sợ hãi. Túi xách của tôi đang được nhằm vô xe pháo của anh ý nhưng mà. Nếu anh ko tin yêu thì tôi mang đến anh số điện thoại cảm ứng thông minh, tý nữa lỡ lâu thấy tôi lên thì anh gọi năng lượng điện mang đến tôi là được. Nhé. Để tôi xuống mò mẫm mang đến. Số của tôi là 0933.xxx.xxx.

– Xuống đâu tìm?

– Hôm qua chuyện tôi trót lỡ tay, thực hiện rơi khóa xe của anh ý ra phía bên ngoài hành lang cửa số. Giờ tôi chạy xuống mò mẫm mang đến. Chắc vẫn còn đấy ở bên dưới.

– Cô lỡ tay hoặc nhỉ?

– Thì người say nhưng mà. Anh chấp người say làm những gì. Tôi nhưng mà tươi tỉnh, còn lâu tôi mới nhất chi ra chục lăm triệu nhằm mướn anh.

Anh tớ lườm tôi một chiếc cháy mặt mày, tôi thì chỉ nhăn răng rời khỏi cười cợt rồi lách qua chuyện người anh tớ, Open rời khỏi bên phía ngoài.

Tôi mò mẫm từng bên dưới Sảnh hotel cũng ko thấy khóa xe, chất vấn lễ tân lẫn lộn nhân viên cấp dưới thu dọn cũng không có bất kì ai biết, mò mẫm mãi ko được nhưng mà cho tới giờ đi làm việc rồi, với tất cả thời điểm hôm nay tôi còn cần gửi gắm ban khoa nữa, cho tới muộn thì trưởng khoa chửi tôi bị tiêu diệt mất mặt thôi.

Sợ bị chửi tuy nhiên tôi vẫn chạy rời khỏi Sảnh mò mẫm thêm 1 vòng nữa, sau cùng vẫn ko thấy. Mà nhìn đồng hồ đeo tay thì khi ấy ngay gần bảy rưỡi rồi, thế là khoác kệ anh tớ lẫn lộn túi xách tay, cuống quýt vàng đặt điều Grap rồi phi trực tiếp cho tới cơ sở y tế.

Vào cho tới khoa, tôi thở cũng ko kịp thở vẫn cần thay cho áo blouse, biến chuyển hình từ là một con cái bất cần thiết đời gạ gẫm trai bao tối qua chuyện trở thành một chưng sĩ tử tế kiểu mẫu mực, một vài ba người cùng cơ quan thấy sau ăn hỏi nhưng mà tôi vẫn đi làm việc luôn luôn, nhìn tôi vì chưng góc nhìn tràn thương hại:

– Sao ko nghỉ ngơi vài ba hôm cút vẫn rồi hãy đi làm việc em?

– Em thông thường nhưng mà, ko cần thiết nghỉ ngơi đâu ạ.

– Cố lên em nhé, chẳng sao cả. Còn tràn người chất lượng tốt rộng lớn. Mày công ăn việc thực hiện đàng hoàng, lại đẹp mắt gái, căn nhà với chi phí nữa. Sợ gì không có bất kì ai rước? Đàn ông bên trên đời này xếp sản phẩm lâu năm theo dõi chẳng được cơ tề.

– Vâng, em cảm ơn chị ạ.

– Thôi, vô gửi gắm ban cút, sếp một vừa hai phải gọi đấy.

– Vâng.

Công việc của tôi cực kỳ vất vả, thông thường thì chẳng sao tuy nhiên cứ khoác áo blouse vô là đầu tắt mặt mày tối, không còn phẫu thuật cấp cho cứu giúp, phẫu thuật sản rồi lại ghi chép làm hồ sơ bệnh tật. Tôi thực hiện ở cơ sở y tế rộng lớn, lại thực hiện y khoa ngoại nữa nên nhiều việc kinh xịn, bận như vậy nên tôi cũng nhanh gọn lẹ quên lửng cút người con trai vẫn gặp gỡ vô sàn bar và cả túi xách tay của tớ. Đợi cho tới Lúc tôi ghi nhớ lại thì vẫn chính là nhì hôm tiếp sau đó rồi.

Sáng này là căn nhà nhật, tôi không tồn tại ca trực nên ngủ nướng cực kỳ muộn. Bình thông thường chúng ta tôi vẫn sinh sống ko hề hạnh phúc, sau chuyện tôi bị bỏ hít không gian lại càng mờ mịt rộng lớn nên tôi cố ý ở ì bên trên chống nhằm rời mặt mày người xem. Ai ngờ, ở được cho tới chục giờ sáng sủa thì đột nhiên nghe giờ đồng hồ u ông chồng hụt của tôi ầm ỹ ở bên dưới căn nhà, cả giờ đồng hồ u tôi cãi cự với bà ấy.

Xem thêm: nữ pháp y của tổng tài mặt than

Tôi cuống quýt vàng chạy xuống, cho tới lan can thì nghe bà tớ choang choang nói:

– Giờ ăn hỏi bỏ rồi, những người dân trả lại chi phí sính nghi mang đến căn nhà tôi, cả chi phí chín mâm tráp Long phượng nữa. Trả không còn trên đây, còn lâu mới nhất ăn ko được với căn nhà này nhé.

---------