cố diệc cư

                                    
                                              

"Hahahahahaha, còn chẳng nên tình nhân nhưng mà chúc 520 làm cái gi, yếu hèn chi bị dỗi." Triệu Nghĩa tận mắt chứng kiến cả quy trình ngay tức khắc phá huỷ đi ra cười cợt, giễu Cố Diệc Cư.

Cố Diệc Cư rét lùng nhìn Triệu Nghĩa rồi xoay quý phái căn vặn Trần Diệu: "Đi ăn khuya không?"

Bạn đang xem: cố diệc cư

Trần Diệu buông cây cơ đi ra, lấy giấy tờ vệ sinh tay, nhấp lên xuống đầu nói: "Không lên đường."

"Đi lên đường cô nhóc. Có từng nhị thương hiệu đực rựa bọn anh lên đường ăn hoài cũng ngán lắm." Triệu Nghĩa cũng lại ngay gần, cười cợt với Trần Diệu.

Trần Diệu: "Đang tách cân nặng."

Cố Diệc Cư: "Ăn rồi lại tách."

Trần Diệu liếc Cố Diệc Cư.

Cố Diệc Cư nhướng mi nhìn vóc dáng yêu thương kiều của cô ấy, hầu kết hoạt động tăng và giảm. Triệu Nghĩa ở đối lập chậc chậc nhị giờ. Lúc này Liễu Anh đã và đang quay về.

Cô ấy không còn hồn trong khi thấy Cố Diệc Cư và Triệu Nghĩa ở cơ, cuống quýt bước lên kéo Trần Diệu đi ra sau sống lưng, che chắn cho tới cô: "Sao Cố tổng lại ở đây?"

Cố Diệc Cư ồ lên, "Đang theo đòi xua đuổi người tao chứ sao."

Liễu Anh: "..."

Được, nguyên do hoặc lắm.

"Đi thôi." Trần Diệu chũm lấy túi đeo, vỗ vai Liễu Anh.

Liễu Anh nhìn Cố Diệc Cư rồi lại nhìn Triệu Nghĩa, tiếp sau đó đuổi theo sau Trần Diệu.

Cố Diệc Cư chỉnh phần cổ áo, đút tay vô quần rồi xua đuổi theo đòi.

Triệu Nghĩa chỉ cười cợt rồi cũng theo đòi.

Lúc xuống lầu thì thấy Trần Diệu đang được gọi xe pháo. Cố Diệc Cư ở hâu phương nhìn bóng sống lưng cô, nói: "Không ăn khuya thì thôi, nhằm anh fake nhị người về."

Xem thêm: nguyệt quang cầm chắc kịch bản be

Trần Diệu: "Khỏi cần thiết."

Triệu Nghĩa phì cười cợt, nhìn quý phái Cố Diệc Cư: "Bây giờ em ấy khó tính như thế thì cậu thấy thế nào?"

Cố Diệc Cư lưu giữ tĩnh mịch.

Liễu Anh đứng sau Trần Diệu một bước đi, khoác vai cô, thi đua phảng phất cũng trở lại nhìn Cố Diệc Cư và Triệu Nghĩa đang được đứng vô tối.

Cố Diệc Cư khoác vẹn toàn một cây đen sì, lười biếng nhìn Trần Diệu.

Trần Diệu ko thèm nhằm anh vô đôi mắt.

Hoàn toàn không giống đối với kiểu hồi cấp cho tía, khi Trần Diệu yêu thương thì thầm anh. Bây giờ địa điểm nhị người đang được hoán thay đổi, giờ trên đây anh cứ mãi dán chặt đôi mắt vô Trần Diệu.

Liễu Anh điềm đạm nhìn Trần Diệu.

Cô ấy suy nghĩ thì thầm, Diệu Diệu cậu thực sự rất rất kiên lăm le.

Nói ko quí là ko quí, ko thèm xoay đầu lại cho dù có một đợt.

Có điều.

Cô ấy rất rất quí Trần Diệu như thế.

Một lát sau xe taxi cho tới, Trần Diệu kéo Liễu Anh ngồi xuống xe pháo. Trần Diệu vô ghế trước sau rồi Liễu Anh theo đòi sau, một vừa hai phải xoay người thì tay đã trở nên người tao tóm lấy rồi kéo quý phái một phía, Cố Diệc Cư đâm vào vô.

Xem thêm: mạt thế điền viên

Liễu Anh hét lên: "Cố tổng."

Cố Diệc Cư ngừng hoạt động lại.

Ghế sau vốn liếng dĩ khá chật, Cố Diệc Cư một vừa hai phải vô vẫn thấy vô nằm trong bức người. Trần Diệu rét mặt: "Cố tổng đem ý gì trên đây ạ?"