chồng ma của em

“Ha, giờ thì biết nài thả rồi à?” Anh tao ko hề với ý mong muốn buông thả mang đến tôi: ‘Cô nhỏ xíu, chọc tức giận tôi, còn ước được tôi thả mang đến à? Tôi rằng mang đến em biết, ko, thể, nào”

Anh tao phun đi ra từng chữ, tiếp sau đó xé rách nát ăn mặc quần áo bên trên người tôi, khắp cơ thể tôi giá rét cứng đờ, than khóc nói: “Rõ ràng là anh sai! Rõ ràng là anh ăn ở với tôi không phải như ăn ở với 1 con cái người! Người rằng lời nói khó khăn nghe rõ nét là anh! Dựa vô đồ vật gi nhưng mà tôi cần Chịu trừng phạt! Dựa vô đồ vật gi nhưng mà ức hiếp tôi! Anh với sức khỏe thì đã từng sao! Anh với sức khỏe thì rất có thể tùy ý ức hiếp người không giống à? !”

Bạn đang xem: chồng ma của em

“Bây giờ tôi tiếp tục rằng mang đến em biết, rốt cuộc với sức khỏe thì rất có thể ức hiếp em hay là không. Bây giờ tôi tiếp tục rằng mang đến em biết, thân thích tôi và em, rốt cuộc là mối liên hệ xấp xỉ, Hay là mối liên hệ bình đẳng”

Sau Khi anh tao rằng đoạn, ngay lập tức đâm vô vào tôi.

Đau vượt lên trên, tay tôi túm lấy vai anh tao, móng tay căm vô vào domain authority thịt.

Trước trên đây tôi cũng từng tự động bản thân nhiều tình nhưng mà suy nghĩ về thứ tự thứ nhất thân thích tôi và Lãnh Mạch, tuy nhiên ko ngờ răng, lại là phía trong xe, ở một điểm thế này, ko được anh †a trân trọng, ko được quan hoài, không tồn tại tình thương, bị chống bức.

Cõi lòng lạnh lẽo lếo băng giá chỉ.

Tôi vân luôn luôn cảm nhận thấy tuy rằng loài người Lãnh Mạch lạnh lẽo lùng, tương đối kiêu ngạo, cá tính tương đối xấu xí, tuy nhiên tối thiểu cũng chính là người đảm bảo chất lượng, cũng đảm bảo chất lượng với tôi, ko cần là những hắn con trai kinh tởm cơ, cho tới giờ đây tôi mới nhất biết răng tôi sai rồi, toàn bộ những mặt mày đảm bảo chất lượng của anh ý tao đều là tôi suy nghĩ đi ra nhưng mà thôi, anh tao cũng kinh tởm, tựa như các hắn con trai kia!

Lãnh Mạch giới hạn ở vô khung hình tôi khoảng chừng một giây, tiếp sau đó chính thức vận động một cơ hội bạo dạn.

Đây là thứ tự thứ nhất của tôi, sao rất có thể Chịu nổi anh tao, anh tao vừa phải mạnh vừa phải nhanh chóng, chẳng bao nhiêu khi tôi ngay lập tức ngất lên đường.

Không biết tiếp tục bao lâu rồi, tôi chậm chạp rãi tỉnh lại.

Cơ thể cực kỳ nhức, tuy rằng rằng ko phô trương tương tự vô đái thuyết bảo rằng tương tự bị xe cộ cán qua quýt, tuy nhiên vân ko thể Chịu nổi, bụng bên dưới, phía bên dưới, nhức ko Chịu được, tôi miễn chống chống tay ngồi dậy, tôi vân đang được phía trong xe, quân áo vứt phía trên sàn, vô xe cộ với vị ái muội, bên trên sàn ném bao nhiêu tờ giấy má vo viên, bên trên ghế với 1 vết ngày tiết đỏ loét tươi tắn, vô nằm trong lóa mắt, toàn bộ những loại này rằng mang đến tôi hiểu được, những chuyện xẩy ra khi nãy, ko cần năm mơ, nhưng mà là việc thiệt.

Lần thứ nhất của tôi.

Lãnh Mạch ko phía trong xe, giờ đây tôi cũng không thích thấy anh tao, miễn chống nhặt quân áo lên đem vô đoạn tiếp sau đó tôi xuất hiện xe cộ, ko há được cửa ngõ xe cộ, Lãnh Mạch tiếp tục khoá cửa ngõ xe cộ kể từ phía bên ngoài, tôi gõ một khi, ko thấy gì cả, chỉ đành đem kệ rồi ngồi về điểm cũ.

Mùi vô không gian cực kỳ nồng, suy nghĩ cho tới thứ tự thứ nhất đã trở nên ăn ở thô bạo vì vậy, tôi ko nhịn được nhưng mà nhảy khóc, khóc một khi lại cảm nhận thấy phiên bản thân thích thiệt không có tác dụng, mu bàn tay sử dụng mức độ vệ sinh nước mät, những vết thơm hồng hồng bên trên mu bàn tay đập vô đôi mắt tôi, tôi hận cho tới ngứa răng, kéo áo xuống bao phủ lên đường.

Có khóc nữa hận nữa ngán ghét bỏ Lãnh Mạch nữa thì rất có thể thực hiện được gì? Có thay cho thay đổi được thực sự không? Ngoài việc gật đầu đồng ý đi ra, tôi còn rất có thể làm những gì được?

Lãnh Mạch rằng rồi, với sức khỏe, thì rất có thể tùy ý ức hiếp người không giống. Trên và bên dưới, anh tao là bên trên, tôi là bên dưới.

Không thể thay cho thay đổi, là việc thiệt khiến cho người tao vô vọng.

Có giờ bước đi trở về phía xe cộ, cửa ngõ nhanh chóng há đi ra kể từ phía bên ngoài, Lãnh Mạch xuất hiện tại tức thì ngoài cơ, bên trên người dân có mùi hương dung dịch lá, chắc hẳn rằng ở phía bên ngoài thuốc lá.

“Tỉnh rồi?” Lãnh Mạch coi tôi, giọng điệu không hề lạnh lẽo lùng như khi nãy nữa.

Tôi cúi thấp đâu, không thích quan hoài cho tới anh tao.

Anh tao coi tôi một khi, ngừng hoạt động xe cộ lại, vòng về phía ghế lái, phát động xe cộ.

Xe chạy được một khi, tôi vân ko nhịn được, căn vặn anh ta: “Đi đâu vậy?”

“Nhà tôi. Anh tao không xoay đầu lại nhưng mà rằng.

“Tôi mong muốn về căn nhà trọ của mình”

“Không được” Anh tao kể từ chối, giọng điệu chäc chăn.

Xem thêm: cây lớn ở phương nam

“Tại sao? Tôi chỉ mong muốn về căn nhà trọ của tôi nhưng mà thôi”

“Tôi cảnh cáo em, vật nhỏ, chớ với khiêu chiến tôi”

Giọng điệu giá rét vì vậy khiến cho tôi lưu giữ cho tới sự ăn ở thô bạo khi ban nãy của anh ý tao, khung hình cứng đờ, tôi căn chặt răng, không đủ can đảm rằng lời nói này nữa.

Giữa tôi và anh tao rớt vào sự im thin thít.

Tôi ngây ngẩn coi đi ra phía bên ngoài hành lang cửa số, tôi sinh sống kể từ nhỏ cho đến rộng lớn ở TP.HCM này, cực kỳ không xa lạ, coi vô cảnh quan điểm ngoài hành lang cửa số xe cộ rất có thể đoán được, giờ đây chäc Shop chúng tôi đã đến quần thể biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang căn nhà nhiều sang chảnh nhất TP.HCM.

Đúng thiệt, xe cộ của Lãnh Mạch nhanh chóng lái vô quần thể biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang, giới hạn trước 1 căn biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang tư tưng, được tô điểm theo gót phong thái cổ xưa Châu Âu.

Anh tao xuống xe cộ, xuất hiện xe cộ chö tôi ngôi, túm lấy cánh tay tôi lôi ra ngoài.

Tôi bị anh tao kéo suýt nữa thì trượt, sự tủi thân thích và phân nộ vân luôn luôn nhân nhịn nãy giờ ngay lập tức bùng nổ: “Anh còn mong muốn ăn ở với tôi ra sao nữa! Anh ức hiếp tôi cho tới nghiện luôn luôn rồi à? ! Rốt cuộc mong muốn tôi ra sao anh mới nhất thoả mãn hả!”

Con ngươi anh tao tối tăm, ko tranh cãi với tôi, coi chú ý vô hai con mắt tôi, ko rằng gì, kéo cánh tay tôi lên đường vô vào biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang của anh ý tao.

Biệt thự của anh ý tao cực kỳ rất đẹp, dụng cụ tô điểm ở đâu cũng đem phong thái của giới thượng lưu cổ xưa thanh trang, anh tao kéo lấy tôi lên đường trực tiếp lên tưng nhị, ném tôi lên cái chóng ở vô buồng nghỉ, tôi ngồi phía trên chóng, nước mät chảy xuống từng giọt từng giọt, tôi không thích bị anh tao khinh thường, cúi đâu sử dụng mức độ vệ sinh nước mặt mày.

Anh tao dựa ở mặt mày cửa ngõ, im thin thít một khi, thở dài: “Được rồi, em nghỉ dưỡng ở trên đây lên đường, tía ngày cho tới em tiếp tục vạc oi, thậm chí là là nguy nan cho tới tính mạng của con người, ở trong nhà tôi mới nhất bảo vệ được tin cậy tính mạng của con người mang đến em”

Nguy hiểm cho tới tính mạng? Tôi ngây đi ra, đôi mắt vẫn đong ăm ắp nước mät ngửng đầu lên: “Vì sao?”

Đôi đôi mắt anh tao tối lên đường, coi chú ý vô tôi, tương tự rất có thể coi vô điểm sâu sắc thắm vô vong linh tôi vậy, môi mỏng mảnh anh tao khẽ mở: “Cơ thể em vân ko sẵn sàng đảm bảo chất lượng nhằm quá có được tôi, sau khoản thời gian bị tôi thực hiện thì không khí lạnh vô khung hình tôi truyên thanh lịch khung hình em”

Tôi ko hề mong muốn lưu giữ cho tới chuyện bên trên xe cộ một chút ít này, bàn tay năm chặt lại, con cái ngươi đỏ loét hồng trừng anh ta: ‘Sao thế, giờ đây mong muốn bồi thông thường mang đến tôi à?”

Anh tao híp đôi mắt lại: “Tôi thấy em vẫn chưa chắc chắn sinh sống bị tiêu diệt là gì đâu nhỉ, ngoan ngoãn ngoãấn nhưng mà ở yên lặng đi!”

Tôi mong muốn tranh cãi một trận thiệt to tướng với anh tao, anh tao lại ko mang đến tôi thời cơ cơ, ngừng hoạt động rời khỏi ngoài, tôi nghe thấy giờ khoá cửa ngõ kể từ phía bên ngoài.

Cảm giác tức không tồn tại chõ xả cực kỳ không dễ chịu, tôi tức cho tới nhức gan lì, áp lực năm xuống chóng anh tao.

Không cần là không khí lạnh lên đường vô rồi à?

Không cần tiếp tục nguy nan cho tới tính mạng của con người sao? Nguy hiểm thì sẽ càng đảm bảo chất lượng, bị tiêu diệt quách lên đường mang đến xong!

Tôi vô vọng nhưng mà suy nghĩ vì vậy.

Nhưng rằng mang đến nằm trong, ai nhưng mà ko kinh hồn bị tiêu diệt chứ, ai lại mong muốn bản thân chết?

Năm bên trên chóng một khi, tôi trườn dậy, vô buồng nghỉ với 1 chống tắm, khắp cơ thể tôi đều vướng víu cực kỳ không dễ chịu, túa vật dụng đi ra rồi lên đường vô chống tăm.

Cơ thể tôi hiện thị vô cái gương của chống tăm, bên trên người chõ nào thì cũng là vết thơm của Lãnh Mạch, điểm riêng lẻ nhất cũng đều có, tôi lấy khăn tắm sử dụng mức độ chà sát, tuy nhiên thực hiện thế nào thì cũng ko vệ sinh lên đường được những dấu tích anh tao nhằm lại bên trên người tôi, tôi cực kỳ tuyệt vọng, ngồi phệt xuống sàn khóc nức nở.

Xem thêm: nghịch thiên chí tôn truyện full

Khóc đoạn thì xúc cảm của tôi cũng điềm đạm lại một chút ít, tôi lê thân thích thể vô vào nhà vệ sinh, chìm ngập trong làn nước ấm cúng, nhăm đôi mắt lại.

Cuộc đời toàn những chuyện mệt rũ rời và vô vọng, sau khoản thời gian những chuyện này xẩy ra, ngoài những việc uy lực đương đầu cố căng sinh sống tiếp đi ra, thì không hề sự lựa lựa chọn này nữa rồi.

Đúng vô thời điểm này, khung hình tôi đùng một cái trở thành giá rét.