cho em một chút ngọt

Biệt thự nhà Bạch gia quan trọng đặc biệt đẹp mắt vô ban đêm.


Ánh hoàng hít red color cam phản chiếu bên phía ngoài căn biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp tương tự như một tòa thành tháp cổ kính chỉnh tề. Đứng bên phía trong hành lang cửa số chống Trình Dật coi rời khỏi bên phía ngoài, quang cảnh còn khác biệt không dừng lại ở đó, cơ hồ nước gần như là hoàn toàn có thể coi thấy toàn cảnh những căn biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp đơn lẻ ở vô chống này, ánh sáng sủa hắc vô khuôn mặt nhì người hết sức mềm mịn.

Bạn đang xem: cho em một chút ngọt


Trình Dật ôm chầm lấy Tống Thanh Y kể từ đàng sau, đầu gục nhập vai cô và nói "Nói."


Giọng điệu Trình Dật bằng vận tuy nhiên lại đem theo đuổi vài ba phần uy hiếp.


Tống Thanh Y sững sờ "Nói kiểu gì?"


Trình Dật cắm vô thân thích cổ Tống Thanh Y sau đó cọ xát nhẹ dịu vì chưng răng nanh của mình,chọc toàn thân thích Tống Thanh Y lập cập rẩy, căn vặn lại: "Anh mong muốn em phát biểu kiểu gì?"


Dừng một thời gian sau đó lại gần cô ở mặt mày tai thì thầm: " Em sở hữu thực sự yêu thương tôi hoặc là chỉ qua chuyện có lệ trả lời?"


Tống Thanh Y: "..."


"Yêu." Tống Thanh Y sau thời điểm phát biểu kết thúc cảm hứng giọng điệu mình sở hữu chút không thật thật tâm, vì vậy lại té sung: "Thật sự đặc biệt yêu thương."


"Yêu tôi kiểu gì?" Trình Dật lại căn vặn.


Tống Thanh Y: "..."


Sau nhì giây, cô đột ngột xoay người lại,nhì tay nhanh chóng chóng bao bọc lấy cổ Trình Dật, nằm trong anh tư đôi mắt coi nhau, đột nhiên mỉm cười cợt xinh đẹp mắt tuy nhiên ko quá hấp dẫn, làn tóc blue color thâm quan trọng đặc biệt sáng sủa sau ánh mặt mày trời, hai con mắt và chừng cong của song môi cô từ từ tăng thêm, kiễng chân nghiêng mình lại gần Trình Dật.


Anh nhìn người trước mắt, mặc dù ko thì thầm tuy nhiên yết hầu lại ko tự chủ khẽ cựa quậy.


Bàn tay của Tống Thanh Y thể hiện va vấp vô yết hầu anh, những ngón tay thon nhiều năm white trẻo vô cùng thoáng mát tạm dừng điểm đó vài ba giây.Sau đó chậm rãi bước về phía đằng trước, môi mình nằm trong yết hầu Trình Dật chỉ cách nhau bao nhiêu centimet, khá thở ấm cúng theo đuổi đó phả vô domain authority cổ Trình Dật làm mang đến cả người anh nổi một tầng domain authority gà dày đặc,tai anh khẽ lập cập lập cập.


Cô ko dịch chuyển mặt khác, chỉ đơn giản ngửng đầu lên ỷ vào Trình Dật đang được lưu giữ eo ngả người rời khỏi phía sau một chút ít,cười cợt tùy tiện, hai con mắt một vừa hai phải khóc ban nãy khá hé rời khỏi, song môi đỏ tía khẽ dịch chuyển, đủng đỉnh rãi khoan thai, tương tự như tán tỉnh lại ko nên tán tỉnh " Tất nhiên là..."


Trình Dật vô thức liếm môi bên dưới, làm nó nhanh chóng chóng sáng bóng loáng và vô suốt.


Ánh chiều lặn phản chiếu bên trên khuôn mặt mày anh,thậm chí cô hoàn toàn có thể bắt gặp phần lông nhỏ mịn màng bên trên khuôn mặt Trình Dật, đem theo đuổi vài ba phần trêu chọc ve vãn.


Nhưng đối với Trình Dật bây giờ,người vô ngực mới nhất thiệt sự là câu dẫn.


Anh nghe thấy tim mình


Bùm.Bùm.Bùm


Chưa kịp trấn tĩnh cảm xúc Tống Thanh Y đã đột ngột tiến thủ lại sát anh, cố ý phun rời khỏi khá rét kề bên yết hầu, song môi cô gần như là xuýt xoa mặt mày domain authority thịt, hạ giọng và kế tiếp với những điều một vừa hai phải nãy: "Bởi vì anh đảm bảo chất lượng."


Trình Dật: "..."


Mẹ kiếp!


Khoảnh tương khắc tiếng nói của Tống Thanh Y rơi xuống, khắp cơ thể thẳng bị anh bế dậy để lên bệ hành lang cửa số, ánh chiều lặn chiếu lên khắp cơ thể cô sinh ra đặc biệt nhẹ nhàng dàng.


Bệ hành lang cửa số rộng lớn khoảng chừng mươi centimet, tùy thời đều hoàn toàn có thể rơi xuống bất kể khi nào là, kinh hô một giờ đồng hồ Tống Thanh Y rước Trình Dật ôm chặt.


Đôi mắt Trình Dật đỏ tía hoe, những ngón tay thon nhiều năm của anh mơn trớn vuốt ve sầu vòng eo nhỏ gọn Tống Thanh Y, động tác anh ko nhanh chóng ko đủng đỉnh giống như như 1 con cái bướm nhẹ dịu nấn ná lại trong mỗi nhành hoa, cô nhanh chóng chóng lập cập rẩy vô vô thức.


Tổng cảm nhận thấy sẽ có được chuyện gì đó xảy rời khỏi.


Cô khẽ nuốt nước miếng, tức thì tức thời tịch thu rút lại thế.


Nháy đôi mắt cả người trở thành vô cùng nhu thuận.


Mang theo đuổi một chút ít rụt rè, cô thì thầm: "Đừng."


Trình Dật nhìn người trước mặt, nhì tay bắt đầu kháng bên cạnh hông,nhốt thật chặc cô vào lòng, hai con mắt khẽ nhếch lên tùy ý ôm ôm, giọng nói đem theo đuổi một chút khiêu khích"Đừng kiểu gì?"


"Đừng thực hiện..." Lời còn ko phát biểu không còn, Trình Dật vẫn thẳng hít lên.


Đem toàn bộ những điều nói nuốt vô vào mồm, khung hình Tống Thanh Y kể từ từ buông lỏng về sau thậm chí còn nhắm đôi mắt lại.


Trình Dật ko đo lường và tính toán lần này sẽ bỏ dở mang đến cô.


Hôn cho tới động tình, Trình Dật mới lùi lại liếm liếm môi, mị hoặc nói: "Chị."


Tống Thanh Y vấn đáp một cơ hội mơ hồ: "Hả?"


Trình Dật mỉm cười cợt "Còn ko phát biểu kết thúc đâu. Đừng kiểu gì?"Sau đó cúi xuống thở mặt mày tai Tống Thanh Y "Đừng kiểu gì? Hả?"


Tống Thanh Y: "..."


Âm âm thầm cắm răng, ko thì thầm.


Trình Dật liếm khoanh tai cô, thấp giọng xay hỏi: "Nói chuồn, chớ kiểu gì?"


Tống Thanh Y: "..."


"Đừng bắt nạt tôi." Cô nhích người phụ thuộc vào vai anh, trầm trồ yếu ớt "Tôi phát biểu, chớ bắt nạt tôi."


Trình Dật mỉm cười cợt,lại tiếp tục hít lên môi Tống Thanh Y, mơ hồ nước ko rõ ràng nói: "Em phát biểu tôi chớ bắt nạt em là mong muốn ở điểm nào?"


Tống Thanh Y cắm môi kháng trả tuy nhiên lại bị Trình Dật bắt lấy tâm tư tình cảm cười cợt nói: "Chỗ nào cũng hoàn toàn có thể ko bắt nạt. Nhưng phía trên nệm... Không được."


**


Lúc Trình Dật tắm kết thúc, thay đổi một thân thích ăn mặc quần áo ra đi,Tống Thanh Y ở bên trên giường thực sự không thích dịch chuyển, vừa mệt nhọc mỏi vừa buồn ngủ, anh ngồi lại mặt mày nệm,khoan thai nói: "Không dậy cũng khá được, phụ thân mẹ chắc cú cũng sẽ không còn trách móc em."


Đưa tay qua loa xoa xoa tóc cô "Nếu phụ thân mẹ biết tất cả chúng ta đang được vì như thế đời sau nỗ lực, chắc chắn sẽ vô cùng sướng mừng,khẳng định sẽ ko,ko trách."


Tống Thanh Y: "..."


Tỉnh táo tức thì tức thời.


Trực tiếp ngồi dậy, chăn trượt rời khỏi thân thích chừng, làn domain authority trần truồng lòi ra bên phía ngoài,vội vàng kéo chăn lên một chút ít,liếc coi Trình Dật mặt mày cạnh "Anh là cố ý?"


Trình Dật đem tay chạm vô má cô,vờ vịt không có tội "Có sao?"


"Có." Tống Thanh Y tức tức giận nói: "Em mong muốn chuồn tắm."


Rời giường chuồn vào phòng tắm,nhìn cơ thể mình bên phía trong chiếc gương đột ngột tức tức giận phát biểu vọng rời khỏi ngoài: "Nhìn coi coi."


Trình Dật chuồn vào nhìn cô gái đứng trước gương cười cợt khẽ "Vâng, anh là đối với em ko bằng thay cho thú." Nói kết thúc cũng rước áo T-shirt cởi rời khỏi để Tống Thanh Y nhìn kĩ phía sau sườn lưng mình,có rất nhiều vết xây sát hằn bên trên đó "Vậy em coi coi đó là ai làm?"


Tống Thanh Y: "..."


Trình Dật thấy cô ko phát biểu điều nào là, nhìn nhì dấu răng bên trên mồi nhử vai sau đó đem qua loa cận mặt mang đến cô coi "Lại coi coi, đó là ai làm?"


Tống Thanh Y: "..."

Xem thêm: khiếm khuyết gen yêu thương


Cô ko sai.


Tống Thanh Y chối bỏ một cách triệt để,ngoài lỗ tai có chút đỏ rời khỏi thì mặt mày ko hề có chút thay cho thay đổi nào nói: "Em ko biết, ko nên em."


Trình Dật nhíu mi "Ăn tinh khiết ngay lập tức chối bỏ ko nhận?"


Tống Thanh Y: "..."


Trừng đôi mắt coi điểm tê liệt, cúi đầu yên lặng vài ba giây, phát biểu một cơ hội ngớ ngẩn: "Thực van lơn lỗi."


Trình Dật cố ý ở trước mặt mày cô rung lắc lư "Em phát biểu kiểu gì?"


Tống Thanh Y nói to: "... Thực van lơn lỗi "


Trình Dật cười cợt cười vò tóc cô, ở bên trên mặt mày cô hít một cái "bẹp" "Vợ ngốc,ko nhức."


Tống Thanh Y tức thời đỏ tía mặt mày.


Trực tiếp ôm Tống Thanh Y như công chúa để vào bồn tắm "Lần này căn bạn dạng ko nhức chút nào.Em còn lưu giữ rõ ràng phen trước tiên chúng tao cùng nhau không? Lúc ấy em vẫn còn đấy để móng tay nhiều năm,ở bên trên người anh lưu rộng lớn một chục vết ngày tiết, bên trên vai ko thể kiểm đếm hết những vệt răng,lúc anh tắm vô tình đụng nước cảm thấy cả sườn lưng đều vô cùng nhức đớn, then chốt quan tiền trọng là em một phía khóc, một phía mắng anh,cuối cùng lúc anh định rời chuồn thì em dù ô giữ anh lại."


Tống Thanh Y: "..."


Không, người đó ko nên cô.


Nhưng Lúc lưu giữ lại những thưởng thức trước tiên.


Quả thiệt ko tính là quá sung sướng,quá dễ chịu.


Mặc mặc dù Trình Dật đã không còn mức độ dịu dàng, tuy nhiên mặc dù sao cũng là phen trước tiên, cả nhì thưởng thức có lẽ rằng cũng không thật ấn tượng.


Lúc Trình Dật ra đi ngoài, cô chậm chạp nắm cửa kéo rời khỏi, coi bóng sườn lưng anh đùng một cái kêu: "Trình Dật."


Quay đầu coi cô "Hửm?"


Tống Thanh Y nhấp môi bên dưới "Lần tê liệt thực van lơn lỗi."


Trình Dật sững sờ một khi, cười cợt khẽ "Không quan tiền..."


Lời còn ko phát biểu không còn ngay lập tức bị Tống Thanh Y cắt ngang " Mặc dù em van lơn lỗi tuy nhiên sẽ ko vì vậy mà đánh giá anh là người tốt."


Nụ cười cợt của Trình Dật cô ứ đọng phía trên mặt mày.


Bước một bước mong muốn chuồn vô.


"Ba" một giờ đồng hồ.


Cửa nhanh gọn lẹ đóng góp lại.


Tống Thanh Y tựa người vô bên trên cửa ngõ,cười cợt nhẹ nhàng nhàng.


Không thể nhịn cười cợt mặc nghe thấy tiếng cười cợt của cô ở bên phía trong, dù vậy anh vẫn rình rập đe dọa một cơ hội tàn nhẫn "Buổi tối, em đợi đó mang đến anh."


"Làm gì chứ?" Tống Thanh Y hét vĩ đại qua loa cánh cửa ngõ, bạo dạn gan góc rộng lớn rất nhiều "Chẳng lẽ anh mong muốn rước em xử quyết tức thì bên trên chỗ?"


"Không " Trình Dật cười cợt nham hiểm "Nhường em thưởng thức mùi vị ca hát từng tối "


Tống Thanh Y: "..."


**


Bởi vì ăn mặc quần áo của Tống Thanh Y đều bị Trình Dật thực hiện dơ nên sau thời điểm tắm kết thúc bây giờ chỉ hoàn toàn có thể xuyên áo T-shirt đem quần chuyển động của anh vào,vì quần quá nhiều năm nên cực chẳng đã cô phải vén năm sáu kiểu nếp gấp, thời điểm hiện nay mới nhất coi như là kha khá một vừa hai phải người, mặc dù thế vẫn còn đặc biệt rộng lớn.


Bên ngoài thiên nhiên vẫn tối.


Trình Dật dọn dẹp mọi thứ xung xung quanh, Tống Thanh Y rước tóc thổi thô cũng cọ cọ trải qua, Trình Dật nhẹ dịu coi cô một chiếc, ko thì thầm.


Nghĩ cho tới chuyện ban nãy, Tống Thanh Y ngượng ngùng sờ sờ mũi, đập vai anh một cái, Trình Dật ko nói ko rằng thẳng phía trên mặt mày khu đất.


Đồ đạc bên trên tay cũng thuận thế rơi hết xuống khu đất.


Tống Thanh Y: "..."


Trợn đôi mắt há hốc mồm coi Trình Dật làm cỗ làm tịch, vài ba giây sau, lúng túng nói: "Anh... anh định ăn vạ sao?"


Trình Dật ôm mồi nhử vai của tôi, chau mi "Đau."


Tựa hồ nước giống như vóc dáng bị ăn nhức.


Tống Thanh Y nghĩ về thầm: Rõ là cô có dùng từng nào lực đâu chứ?


Cô ko phát biểu một điều, lẳng lặng coi Trình Dật thao diễn.


Lông mi của anh ý bắt đầu nhăn lại trở thành chữ xuyên, thấp giọng banh mồm "Đau quá."


Tống Thanh Y cũng ko vạch trần, chọc một ngón tay vô địa điểm anh đang được lưu giữ, Trình Dật tức thì tức thời thở rời khỏi nhức nhối " Um ~ nhức quá."


Tống Thanh Y phồng má khó chịu "Em căn bạn dạng ko người sử dụng chút sức lực nào cả, anh gạt em phải không?"


Trình Dật cắm môi "Em ko người sử dụng từng nào mức độ lực, tuy nhiên chỗ mồi nhử vai này đã từng bị em làm mang đến thương tổn, sao có thể ko nhức chứ?"


Tống Thanh Y: "..."


Thấy biểu lộ của Trình Dật nhịn nhường như ko nên là fake, vì thế dự vài ba giây thấp giọng căn vặn nhỏ: "Anh... Anh ko có gì chứ?"


"Đau." Trình Dật cắm răng nói: "Em trước tiên rước anh nâng dậy cho tới mặt mày giường sau đó tự mình chuồn lấy dung dịch dán vô ngăn kéo giúp anh."


Tống Thanh Y đùng một cái đứng lên, bất thần bị Trình Dật kéo xuống, coi anh chu mỏ nói "Tên lừa hòn đảo."


Trình Dật mỉm cười cợt coi cô "Làm sao em thấy được?"


"Anh một vừa hai phải mới nhất mỉm cười cợt đó." Tống Thanh Y nói: "Tên lừa hòn đảo."


"Chỉ lừa vợ ngốc vô nhà." Trình Dật thì âm thầm vô tai Tống Thanh Y.


Không khí bên phía trong phòng đều phải có hương thơm và lắng đọng.


Ngay Lúc Trình Dật và Tống Thanh Y sẵn sàng hít nhau, ngoài cửa ngõ ngay lập tức vang lên giờ đồng hồ đập cửa ngõ, Bạch Điềm rộng lớn giọng ở mặt mày ngoài"Chị dâu! Em về rồi! Chị dâu! Chị ở đâu?Có ở vô tê liệt không?"

Xem thêm: quan heej thees thaan


Ầm.Ầm.Ầm


Trình Dật: "..."


Tự hỏi bản thân thích có nên đem đứa em gái ngốc này dạy dỗ một chút không?