ảnh hậu khương trà quay về rồi

                                    
                                              

Edit: Mộc Tĩnh
Beta: Winnie

**********

Bạn đang xem: ảnh hậu khương trà quay về rồi

Khương Trà nằm trong phòng ngủ của Tiêu Tự không còn cả một chiều tối, khi đói bụng thì gọi năng lượng điện cho những người đem cơm trắng lên.

Ăn cơm trắng chiều nằm trong cô hoàn thành, Tiêu Tự nhanh gọn lẹ rời ngoài lại gần 7 giờ tối mới mẻ về bên.

Khương Trà đang được phía trên chóng coi đóng góp kịch thì cửa ngõ cởi đi ra, Tiêu Tự trải qua lắc lấy điện thoại cảm ứng thông minh của cô ấy rồi hít túi bụi.

Tiếng điện thoại cảm ứng thông minh địa hình vẫn tiếp tục phân phát mãi, còn Khương Trà thì bị hít cho tới nỗi tương đối thiếu hụt chăm sóc khí nên giờ đồng hồ điện thoại cảm ứng thông minh giờ đó cũng chẳng lọt được vào tai.

Tiêu Tự buông Khương Trà đi ra, nghiêng đứa ở xuống cạnh bên cô, bàn bên trên bao bọc lấy vuốt ve sầu dòng sản phẩm eo nhỏ nhắn của những người ở cạnh.

Hô hấp của anh ấy với phần tới tấp, cô toan tiếp tục xoay đầu coi anh tuy nhiên đôi mắt lại bị bàn tay với phần thô giá buốt che.

Khương Trà chớp chớp đôi mắt, fake tay bao bọc lấy anh: "Làm sao thế, vừa vặn rồi ra bên ngoài xẩy ra chuyện gì sao?"

Tiêu Tự ko rỉ tai, Khương Trà với chút lo ngại suy nghĩ mong muốn kéo bàn tay đang được che đôi mắt bản thân xuống, vừa vặn mới mẻ va vấp nhập bàn tay thì ngay lập tức nghe thấy giờ đồng hồ khóc kìm nén của Tiêu Tự.

Trong lòng Khương Trà giật thột, cũng ko kéo tay của anh ấy đi ra nữa. Đầu cô phụ thuộc ngực anh, bàn tay nhẹ dịu vuốt ve nhập sống lưng anh.

Nhớ lại 2 tiếng đồng hồ trước.

Ăn hoàn thành cơm trắng chiều, Tiêu Tự đi kiếm Tiêu Tông, đó là phụ vương của anh ấy, tiếp cận cửa ngõ thì thấy cửa ngõ chống chỉ khép hờ. Cạnh nhập truyền đi ra giờ đồng hồ rỉ tai của nhì người.

Tiêu Tự vẫn không thay đổi thế ngơ người. Anh quan sát tiếng nói này, một là của phụ vương anh, người còn sót lại là trợ lí ý hợp tâm đầu của anh ấy ở kiếp trước - người anh trai độc nhất của anh ấy.

Bọn chúng ta đang được lên plan nhằm lấy lên đường mạng của anh ấy.

Tiêu Tông vỗ vỗ lên mồi nhử vai chàng thiếu hụt niên trẻ con tuổi tác kèm cặp với giọng điệu sung sướng, tuy nhiên rớt vào nhập tai Tiêu Tự lại chỉ thực hiện mang đến anh cảm nhận thấy giá buốt giá chỉ như băng, Tiêu Tông nói: "A Túng, đợi Tiêu Tự bị tiêu diệt rồi tài sản của phụ vương còn ko cần của con cái sao, nhẫn nhịn chút, phụ vương chắc chắn tiếp tục giải quyết và xử lý được nó."

Nói hoàn thành lại giễu cợt một tiếng: "Nó thì được xem là đồ vật gi, với trách cứ thì trách cứ người thiếu nữ cơ làm thịt một đứa bé bỏng cũng thực hiện ko hoàn thành lại còn khiến cho nó hoàn toàn có thể về bên, được dòng sản phẩm cô tao cũng coi như thể với chút mưu trí có thể bước đi nhận tội thay cho."

Tiêu Túng mỉm cười vừa vặn non nớt vừa vặn sạch sẽ sẽ: "Cha, người biết là con cái ko cần thiết bao nhiêu loại này, con cái chỉ mong muốn báo thù oán mang đến u thôi."

Đột nhiên Tiêu Tông vịn tay nhập sô trộn ngồi xuống, khắp cơ thể đều mệt rũ rời ko Chịu nổi, thiệt lâu sau mới mẻ nghe ông tao nói: "Là phụ vương với lỗi với nhì u con cái con cái. Tiêu Tự ti tiện, u nó cũng chính là loại tiện nhân. Nếu ko cần tự ả tao thì A Hoàn cũng ko bị tiêu diệt."

Tiêu Túng vẫn nụ mỉm cười cơ, góc nhìn vì như thế mỉm cười tuy nhiên cong lên, đứng sau sự tàn nhẫn chợt lóe lên nhập đôi mắt, tiếng nói vẫn nhập trẻo sạch sẽ sẽ:

"Con biết phụ vương cũng đều có nỗi gian khổ trong tâm địa, con cái với u đều không tồn tại trách cứ phụ vương. Trước Lúc bị tiêu diệt, u mong muốn con cái hoàn toàn có thể buông quăng quật thù oán hận, chớ ân oán hận tuy nhiên là con cái không thích nghe điều, con cái không thích Tiêu Tự nằm trong u của chính nó sinh sống chất lượng."

Xem thêm: truyện từ bi thành

Câu trình bày ở phía đằng sau Tiêu Tự ko thể nghe nổi nữa, lảo hòn đảo trở về chống ôm Khương Trà, nỗ lực ko nhằm giọt nước đôi mắt tuôn trào.

Nếu là đứa nhóc 19 tuổi tác thì anh với khóc cũng không vấn đề gì.

Không biết kể từ khi này Tiêu Tự tiếp tục thay đổi bình ổn định tăng giảm, qua chuyện một thời gian sau thì không hề tiếng động nữa.

Khương Trà tách nhẹ nhàng tay anh đi ra, ngửng đầu lên coi. Hình như trong tâm địa anh đang xuất hiện hàng chục ngàn mặt hàng ngàn tâm trí thế cho nên ngủ cũng cau mi lại.

Khương Trà nâng tay lên xoa xoa huyệt thái dương, từ từ lông mi cũng dãn đi ra. Khương Trà nhức lòng tuy nhiên thở nhiều năm, xích lại ngay gần hít nhẹ nhàng lên môi anh một chiếc, rồi tiếp sau đó vùng dậy gọi điện thoại cảm ứng thông minh lần người xóa camera giám sát, tạo ra hình thành Tiêu Tự trước đó chưa từng lên đường thoát khỏi chống.

Tuy rằng ko biết tiếp tục xẩy ra chuyện gì tuy nhiên rước không còn vết tích xóa sạch sẽ vậy là không tồn tại sai.

Sau cơ Khương Trà trở lại chóng ở, thiết đặt đồng hồ đeo tay báo thức trúng 7 giờ 40 phút, hoàn thành chuyện thì phụ thuộc trong tâm địa ngực Tiêu Tự ngủ thiếp lên đường.

Mơ tơ tưởng màng cảm nhận thấy với ai che đậy chăn lên trên người cô, một vài ba tiếng động rất rất nhỏ vang lên rồi lại yên ổn tĩnh lại.

Thẳng cho tới Lúc đồng hồ đeo tay báo thức vang lên, Khương Trà vươn tay sờ soạng nhằm tắt nó lên đường. Trợn đôi mắt mới mẻ phân phát xuất hiện bạn dạng đằm thắm ko cần đang được ở trong nhà, hấp tấp vàng ngồi dậy mới mẻ biết bạn dạng đằm thắm bản thân đang được ở đâu, ngược tim mới mẻ yên ổn tĩnh quay về.

Khương Trà day day thái dương, cố địa hình lên coi tiếp tục cho tới 7 giờ 45 phút rồi, cô thở nhiều năm chỉ hoàn toàn có thể vùng dậy lên đường nhập chống dọn dẹp lấy lễ phục lên đường thay cho lại rồi make up một ít.

Lúc đang được sẵn sàng gọi mang đến Tiêu Tự căn vặn anh ở đâu thì Tiêu Tự ngay lập tức xuất hiện lên đường nhập.

Tiêu Tự tiếp tục thay cho một đằm thắm tây trang đen sì sẫm thực hiện khắp cơ thể càng tăng nổi trội trầm ổn định.

Khương Trà chạy cho tới bao bọc lấy anh tựa như con cái gấu túi treo bên trên người anh.

Tiêu Tự mỉm cười vỗ vỗ sống lưng cô kể từ vào trong túi kéo ra nhì dòng sản phẩm vỏ hộp nhỏ cởi đi ra, một vỏ hộp cởi đi ra là dây chuyền sản xuất clim bạch kim vàng bên dưới rũ xuống một viên ru-bi, vỏ hộp còn sót lại là nguyên vẹn một cỗ vòng đeo tay.

Tiêu Tự khiến cho cô đem lên tiếp sau đó sờ sờ đầu cô tiếng nói sủng nịnh nọt.

"Về sau lễ phục và trang sức đẹp tiếp tục đều là anh canh ty em sẵn sàng."

Khương Trà mũi ê độ ẩm với chút mong muốn khóc lại lưu giữ cho tới bên trên mặt mày bản thân đang được make up hấp tấp vàng rước nước đôi mắt kìm nén lại.

Xoay người bao bọc lấy Tiêu Tự ở nhập ngực anh cọ cọ. Tiêu Tự vỗ vỗ sống lưng cô như đang gạ dành riêng một đái hài tử

Xem thêm: mạt thế điền viên

"Được rồi, Trà Trà ko khóc."

Khương Trà nhẹ nhàng tấn công anh một chiếc tiếp cận mặt mày chóng lên đường giầy gót cao nhập rồi kéo cánh tay Tiêu Tự rời khỏi ngoài.

Hết chương 13.